Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors

Chương 1

4:21 chiều – 26/09/2024

Vào những năm tháng mà nam chủ không được sủng ái nhất, ta không ngại vì y mà vào sinh ra tử.

Thế nhưng sau khi y đăng cơ, y không những chỉ phong ta làm một vị hạ phẩm đáp ứng mà còn cảnh cáo ta:

“Ngươi thân phận thấp hèn, chớ có vọng tưởng đến vị trí không thuộc về mình.”

Người y yêu quý cũng chế giễu ta:

“Ngươi nói xem ngươi có đáng thương không? Dù bỏ ra bao nhiêu cũng không thể giành được sự sủng ái của Hoàng thượng. Còn ta thì khác, chẳng cần làm gì nhưng Hoàng thượng cũng ngày ngày sủng ái ta.”

Bề ngoài ta tỏ ra đau khổ, nhưng thực chất trong lòng chẳng không có lấy một gợn sóng. Họ nào biết rằng, ta làm như vậy chỉ vì bị buộc phải liên kết với một cái thứ “hệ thống”.

[Chỉ vì nếu chịu đủ một trăm lần thương tổn vì nam chủ, ta sẽ quay về thế giới ban đầu.]

Mà hiện tại, ta đã chịu đựng 99 lần thương tổn vì y rồi.

01

Tại “Yến tiệc vạn thọ” của Phương Thu Doanh, Lạc Văn Cảnh triệu tập tất cả chúng ta đến để chúc mừng nàng.

Trước khi yến tiệc bắt đầu, y bước lên đài cao ngồi xuống. Thấy Phương Thu Doanh chưa bước lên, y âu yếm vẫy tay gọi nàng:

“A Doanh, lại đây ngồi bên cạnh trẫm.”

Phương Thu Doanh dường như chỉ chờ câu này. Nghe vậy, nàng lập tức cúi người, từ chối bằng một giọng mà ai cũng có thể nghe thấy:

“Bên cạnh Hoàng Thượng là vị trí của Hoàng Hậu, thiếp ngồi đó thật sự không hợp tình hợp lý. Chi bằng để tỷ tỷ ngồi lên thì hơn.”

Phương Thu Doanh nói xong, liếc nhìn ta một cái. Lạc Văn Cảnh cũng nhìn theo.

Chỉ một ánh mắt, lông mày y lập tức nhíu lại:

“Nàng thì có gì mà hợp?”

“Trước khi Hoàng thượng đăng cơ, chỉ có tỷ tỷ ở bên cạnh. Địa vị của tỷ tỷ đương nhiên là khác biệt. Nay hậu vị còn trống, chẳng phải là để dành cho tỷ tỷ sao?”

Không khí lặng đi một chút. Ngay sau đó, ai cũng nghe thấy một tiếng cười khinh bỉ.

“Giang Liên thân phận thấp hèn, trẫm phong nàng làm đáp ứng đã là nhân từ tận cùng, làm sao có thể lập nàng làm hậu?”

Y nói rồi, lại vẫy tay gọi Phương Thu Doanh:

“Hôm nay là thọ yến của nàng, trong hậu cung này vị trí của nàng là cao nhất. Nếu hôm nay nàng không ngồi vào vị trí này, thì chẳng ai có thể ngồi được. Mau mau lên đây, đến ngồi bên cạnh trẫm.”

Phương Thu Doanh vốn dĩ đã cố tình gây khó dễ cho ta. Nay mục đích đã đạt được, nàng cũng không từ chối nữa, tươi cười rạng rỡ bước lên đài ngọt ngào gọi một tiếng “Hoàng Thượng”.

“Ngài đối đãi với thần thiếp thật tốt.”

Lạc Văn Cảnh thích thú vuốt nhẹ mũi nàng. Phương Thu Doanh lập tức e thẹn chui vào lòng y.

Phía dưới, mọi người đều nhìn xuống không dám nói lời nào. Tất nhiên cũng chẳng ai thấy Phương Thu Doanh nhìn ta với ánh mắt đầy sự khiêu khiêu khích và đắc ý.

02

Thực ra, đây không phải lần đầu nàng ấy giở trò như vậy.

Phương Thu Doanh cũng như những người khác, nghĩ rằng vì ta đã cùng Lạc Văn Cảnh vượt qua những năm tháng gian khổ nhất, ít nhiều trong lòng y sẽ có chỗ khác biệt. Vì thế, nàng mới luôn tìm cách chèn ép ta.

Nhưng đáng tiếc là nàng không biết rằng, chính bởi vì ta đã vào sinh ra tử cùng Lạc Văn Cảnh nên giờ đây đối với y, những gì ta làm lại trở nên tầm thường như việc ăn cơm uống nước hàng ngày.

Ngược lại là nhiều năm về trước, khi y còn chưa được quan tâm sủng ái. Y đã bị các hoàng tử khác đẩy ra bãi săn làm bia sống, Phương Thu Doanh vô tình đi ngang qua đã ném cho y nửa cái đùi nai nướng. Điều này lại trở thành ký ức quý giá như ánh trăng trong lòng y.

Nửa cái đùi nai nướng lại có giá trị hơn cả 99 lần thương tổn ta chịu đựng vì y. Thật nực cười.

Khi ta đang tự giễu mình, bỗng nghe thấy tiếng Lạc Văn Cảnh lớn giọng gọi ta:

“Giang Liên!”

“A Doanh đang nói chuyện với ngươi, ngươi giả câm giả điếc cái gì?”

Ta ngẩng đầu lên, liền thấy Phương Thu Doanh với vẻ mặt tủi thân, đang nép vào lòng Lạc Văn Cảnh.

“Hẳn là do thiếp ngồi vào vị trí này, tỷ tỷ không vui nên cố tình không để ý đến thiếp.”

Sắc mặt Lạc Văn Cảnh càng thêm u ám.

“Giang Liên, đừng có vọng tưởng đến những thứ không thuộc về ngươi.”

“A Doanh muốn ăn món băng tô lạc ngươi làm, mau mau đi làm ở tiểu trù phòng.”

Bao nhiêu năm qua, dưới sự hành hạ của hệ thống, ta đã sớm trở nên chai sạn với những yêu cầu của y. Nghe vậy, ta chỉ lặng lẽ đứng dậy rồi đi ra ngoài. Lúc này, Phương Thu Doanh lại rụt rè mở miệng:

“Vui một mình không bằng vui cùng mọi người. Dù sao tỷ tỷ đã đi làm rồi, chi bằng tỷ hãy làm cho mỗi người ở đây một bát luôn đi?”

Ta khựng lại đôi chút, nhưng Lạc Văn Cảnh đã thay ta quyết định.

“Chỉ là chuyện tiện tay thôi.”

“Nghe rõ chưa, Giang Liên?”

03

Trong tiểu trù phòng, ta đang thái cánh hoa mà lòng như để đâu đâu. Bỗng lưỡi dao sượt qua đầu ngón tay. Ta lập tức nhận ra máu đã tràn ra.

Gần như phản xạ có điều kiện, ta đưa ngón tay lên xem xét. Một giây, hai giây… Cuối cùng, dòng máu đỏ tươi rỉ ra.

Trái tim ta như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không kìm được mà gọi hệ thống:

“Băng tô lạc này là Lạc Văn Cảnh bắt ta làm, điều này có tính là lần bị thương thứ 100 vì y không?”

Ta hỏi xong, trong lòng bất an chờ đợi câu trả lời. hời gian như kéo dài vô tận.

Hồi lâu, giọng điệu mỉa mai của hệ thống vang lên trong đầu ta:

【Đương nhiên là không, ngươi làm gì mà thái đồ cũng bị thương, chỉ có thể coi là ngươi ngốc mà thôi.】

Trái tim đang đập loạn nhịp của ta dần dần trầm xuống. Mặc dù thất vọng, nhưng cũng không đến mức sụp đổ. Mấy năm qua, ta đã quá quen với sự chế giễu lạnh lùng của hệ thống.

Từ lúc nó gắn kết với ta, dường như nó đã coi ta như kẻ đáng ghét. Bấy lâu nay, thực ra ta đã vì Lạc Văn Cảnh mà chịu đủ 100 lần thương tổn.

Nhưng mỗi khi hệ thống định đoạt, nó luôn như hôm nay, tìm đủ mọi lý do để từ chối tính toán cho ta.

Nó đưa ra rất nhiều nguyên nhân —

Cố ý chịu thương không tính, không chảy máu không tính, đau đớn không đủ cũng không tính… Tóm lại, để đạt được tiêu chuẩn của nó, ta chắc chắn phải chịu đựng rất nhiều đau đớn.

Ban đầu, ta còn cố gắng tranh cãi với nó. Nhưng sau vài lần chịu đựng những đau khổ không tưởng, ta dần nhận ra rằng:

Chỉ cần hệ thống còn tồn tại trong thân thể ta thì nó chính là người cầm dao, còn ta chỉ là miếng thịt trên thớt. Ta hoàn toàn không thể chống lại nó.

Nói thật, nếu không phải vì ý nghĩ muốn trở về nhà quá mãnh liệt thì có lẽ ta đã không thể gắng gượng đến giờ.