6
Chúng ta ngủ một giấc đến sáng.
Khi ta tỉnh dậy, phát hiện áo choàng đã được đắp lên người mình, còn Vân Cảnh đang đứng ở cửa hang nhìn ra ngoài.
Hắn đứng đó, tay chắp sau lưng, ánh nắng ban mai chiếu rọi lên người hắn, khiến hắn trông còn lạnh lẽo hơn cả tuyết trắng bên ngoài.
“Điện hạ?”
Ta chỉnh lại quần áo không biết từ khi nào đã được buộc lại, ôm lấy áo choàng bước tới, thấy dưới mắt Vân Cảnh hiện lên một vệt xanh nhạt.
“Ngài không ngủ ngon sao?”
Ta cảm thấy bản thân mình đã làm nhiệm vụ cái lò sưởi rất tốt mà!
Vân Cảnh mỉm cười:
“Không sao.”
Hắn chỉ ra ngoài:
“Hình như có người tìm đến rồi.”
Không ngờ người đến lại là Tân Dương Quận chúa.
Yến Vương giỏi bắn cung cưỡi ngựa, Tân Dương Quận chúa, đại nữ nhi của ông cũng rất nổi tiếng về khả năng này.
“Dực Vương điện hạ, Dực Vương phi.”
Thấy chúng ta vẫn sống sót, Tân Dương Quận chúa rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
“Cuối cùng cũng tìm được hai người.”
Ta khom người hành lễ cảm tạ, rồi lo lắng nói:
“Điện hạ có lẽ bị nhiễm lạnh, phải mau chóng tìm thái y.”
Tân Dương Quận chúa phẩy tay:
“Thái y giờ này đều bận cả, nhưng đại phu đi cùng phủ ta cũng tới, để ông ấy xem qua cho Dực Vương điện hạ.”
Đại phu của Tân Dương Quận chúa thì khỏi phải chê, nhưng… cái gì mà thái y đều bận cả?
Ta không nhịn được mà hỏi, Tân Dương Quận chúa thản nhiên đáp:
“À, không có gì, chỉ là Thái tử vừa bị ám sát.”
Ta: ????
Nếu ta không nhớ nhầm, đó hình như là phu quân tương lai của nàng, phải không?
Tân Dương Quận chúa dường như nhận ra mình nói quá hời hợt, lại bổ sung thêm một câu:
“Chưa chết, chỉ bị đâm hai nhát vào ngực.”
Ta: “……”
Vân Cảnh nhíu mày:
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Nghe nói là do Tam hoàng tử làm.”
Tân Dương Quận chúa nói, trên mặt lộ ra vẻ khinh bỉ:
“Nhát kiếm đầu tiên là đòn tấn công bất ngờ, khó tránh khỏi thì không nói, nhưng sao hắn lại để bị đâm thêm nhát thứ hai nhỉ?”
Đám hầu cận và thị vệ sau lưng nàng đồng loạt cúi đầu, giả vờ như không nghe thấy.
Ta: “……”
Thái tử tuy có thân hình vạm vỡ nhưng thực ra chỉ giỏi đọc sách, võ nghệ thì bình thường.
Cũng chẳng trách Tân Dương Quận chúa lại có phản ứng như vậy.
Với thân phận tôn quý của nàng, ngay cả hoàng thượng cũng phải nể mặt cha nàng ba phần, nên nàng nói thẳng không kiêng dè gì. Dù Thái tử có ở đây, nàng chắc chắn vẫn sẽ nói như vậy.
Ta đi theo Vân Cảnh, bước chân trên tuyết bỗng trượt một cái, suýt chút nữa ngã nhào. May mà Vân Cảnh kịp thời đỡ lấy eo ta.
“Miêu Miêu, nàng không sao chứ?”
Dưới ánh nắng, hàng mi dài của hắn khẽ rủ xuống, gió lạnh thổi qua, đôi môi của hắn dường như lại trắng bệch thêm vài phần.
Mặt ta đỏ bừng lên, không phải vì xấu hổ, mà là vì mất mặt.
Ta, kẻ tung hoành thôn dã bao nhiêu năm qua, vậy mà bây giờ lại phải dựa vào một kẻ bệnh tật đỡ mình!
Nhục nhã quá ! Mất mặt quá!
Ta vội vàng ôm lấy cánh tay hắn:
“Không sao, không sao, ta khỏe lắm!”
Ánh mắt tò mò của Tân Dương Quận chúa xoay qua lại giữa hai chúng ta, rồi bất chợt nở một nụ cười kỳ lạ.
“Có vẻ như đêm qua Dực Vương phi đã rất vất vả mà chăm sóc Dực Vương điện hạ.”
???
Nói chuyện thì nói chuyện, ngươi cười cái gì!?
Vân Cảnh không để ý đến lời nàng, chỉ đưa tay sờ trán ta, nhíu mày.
“Nàng bị sốt rồi.”
Hắn quay sang Tân Dương Quận chúa:
“Phiền Quận chúa để đại phu khám cho Miêu Miêu trước.”
Tân Dương Quận chúa tặc lưỡi một tiếng, vẻ mặt đầy tiếc nuối mà vẫy tay gọi đại phu tới.
……
Sau khi trở về, ta mới biết rằng, đêm qua đã xảy ra nhiều chuyện.
Tam hoàng tử phái người ám sát Thái tử, khiến Thái tử bị trọng thương, thánh thượng nổi giận, nhốt Tam hoàng tử vào thiên lao. Chỉ sau một đêm, triều đình rung chuyển.
Còn ta và Vân Cảnh vì bị lạc trong núi một ngày trời nên đã hoàn toàn bỏ lỡ.
Nhưng tình trạng của Vân Cảnh cũng chẳng khá hơn, tuyết lớn phong sơn, bệnh tình của hắn lại trở nặng, nằm liệt giường nửa tháng.
Ta ngồi trong sân, bắt đầu lo lắng.
“Yểu Lan, ngươi nói, đại hôn của Cố Chi Phương với Thái tử bị hoãn lại, liệu có phải là dấu hiệu cho việc ta sắp phải thủ tang sớm không?”
Ánh mắt của Yểu Lan đầy tuyệt vọng.
Ta thấp thỏm: “Ngươi cũng nghĩ vậy, phải không?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, xen lẫn vài tiếng ho khẽ.
“…Bản vương đã hứa với Miêu Miêu sẽ sinh một đứa con, giờ vẫn chưa làm được, chắc là… khụ khụ… chắc là chưa đâu…”
7
Có người chết rồi mà vẫn còn sống. Có người sống rồi mà như đã chết. Lúc này ta cảm thấy ánh mắt của ta chắc còn tuyệt vọng hơn cả Yểu Lan.
Nói xấu sau lưng người khác, bị bắt một lần chưa đủ, lại còn bị bắt lần thứ hai!
Ta nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, xoay người nhào vào lòng Vân Cảnh.
“Điện hạ! Ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi!”
Vân Cảnh bị ta lao vào khiến hắn loạng choạng, nhưng cuối cùng vẫn đứng vững. Hắn nở nụ cười nhẹ, đưa tay xoa đầu ta.
“Khóc cái gì?”
Ta nắm chặt vạt áo của hắn, vẻ mặt đầy uất ức:
“Miêu Miêu không muốn ăn cơm ngủ một mình, điện hạ sau này ở bên Miêu Miêu, được không?”
Ánh mắt của ta thoáng nhìn thấy Yểu Lan đang điên cuồng nháy mắt ra hiệu với ta.
—— Tiểu thư! Đây là lúc thanh thiên bạch nhật , mọi người đều đang nghe đấy!
Nhưng ta nào còn để ý đến xấu hổ nữa? Nếu ta không thể hiện chút chân tình, liệu còn cứu vãn được không?
Vân Cảnh khựng lại một chút, rồi khẽ cười.
“Được.”
Thật đúng là người sắp chết, lời nói cũng dễ nghe hơn. Ta bây giờ tự nhiên cảm thấy Vân Cảnh trở nên ngày càng vừa mắt hơn nhiều.
Người đàn ông này tuy thân thể không tốt, nhưng tính cách thật sự không tệ.
Vân Cảnh nghiêng đầu ho nhẹ hai tiếng, sau đó mới nhẹ nhàng hỏi:
“À đúng rồi, ta nghe nói Tân Dương Quận chúa đã gửi thiệp mời nàng đến phủ để thưởng hoa?”
Ta lắc đầu:
“Điện hạ thân thể không tốt, ta không còn lòng dạ nào mà đi.”
Vân Cảnh mỉm cười:
“Ta không sao, khó lắm nàng mới có người bạn thân trong kinh, không bằng để ta đi cùng nàng?”
Dù hắn đã tỉnh lại, nhưng sao ta có thể để hắn mệt nhọc đi tới đi lui? Nhỡ đâu lại đổ bệnh thì sao?
Vậy nên cuối cùng ta vẫn tự mình đi.
Thực ra, giữa tiết đầu đông, thưởng hoa gì chứ? Tân Dương Quận chúa chẳng qua là mời người đến để trò chuyện thôi.
Nghe nói gần đây Cố Chi Phương thường xuyên lui tới phủ Thái tử, ra sức thể hiện hình ảnh đoan trang hiền thục của một Thái tử trắc phi.
Còn Tân Dương Quận chúa thì hoặc là cưỡi ngựa bắn cung, hoặc là thưởng hoa uống rượu.
Hai bên đối lập so sánh với nhau, không tránh khỏi việc Tân Dương Quận chúa trông có vẻ quá kiêu ngạo.
Nhưng ai bảo nàng có cha là Yến Vương cơ chứ?
Cho dù Thái tử không hài lòng đến đâu cũng không dám công khai nói gì nàng, chỉ có thể thông qua việc ban thưởng cho Cố Chi Phương để thể hiện sự thiên vị, mong gỡ gạc lại chút thể diện.
“Hừ, những thứ hắn ban tặng chẳng ra gì, chỉ có mấy kẻ chưa từng thấy qua mới coi đó là bảo bối, ngày ngày đem ra khoe mẽ.”
Tân Dương Quận chúa vừa nói vừa nhấm nháp hạt dưa, vẻ mặt đầy khinh thường.
Ta thành thật gật đầu.
Đúng thật, Tân Dương Quận chúa được cha sủng ái từ bé, trên đời này của ngon vật lạ gì mà nàng chưa thấy qua đâu. Đương nhiên tiêu chuẩn về đời sống cũng xa hoa hơn Thái tử, nên nàng thật sự là khinh thường mấy thứ này.
“A, đúng rồi, ngươi giúp ta chọn xem ai đẹp?”
Tân Dương Quận chúa vừa nói, vừa bảo người hầu mang đến một chồng tranh cuộn.
Người mang đến là một thiếu niên dáng người mảnh khảnh, ánh mắt lạnh nhạt, lưng thẳng tắp.
Ta tò mò mở ra, rồi cảm thấy thật phức tạp trong lòng.
Hóa ra thưởng hoa mà nàng nói là thưởng thức nam nhân?
Mặc dù ta đã nghe nói rằng phủ Tân Dương Quận chúa nuôi rất nhiều nam tử có dung mạo đẹp đẽ, nhưng lần đầu tiên ta thấy cảnh chọn lựa một cách công khai thế này.
Thấy ta im lặng không nói, Tân Dương Quận chúa dùng khuỷu tay thúc vào ta.
“Từ lúc ngươi chọn gả cho Tứ điện hạ, ta đã biết ngươi có con mắt tinh tường rồi! Nhanh giúp ta chọn một người!”
Ta: “……???”
Ngươi đây là đang khen ta hay là đang chê ta vậy?
Ta nhìn một lúc, rồi rút ra một cuộn tranh:
“Người này đi.”
Tân Dương Quận chúa liếc mắt nhìn: “Kỳ Dương? Ngươi được đấy, đây là đầu bài mới của Thu Phong Các, ta đã bỏ không ít bạc đâu!”
Ta hạ thấp giọng:
“Thực ra, ta thấy những người này cũng không bằng vị vừa mang tranh đến…”
Tân Dương Quận chúa không thèm ngẩng đầu, khẽ cười khẩy.
“Hắn thì sao mà so với những người này được, chỉ là một tên ăn mày suy tàn thôi.”
Từ lời nói mỉa mai đó, ta lập tức biết được thân phận của hắn — con trai duy nhất của cựu Thượng thư Bộ Binh, Tiêu Kỳ.
Mấy năm trước, Thượng thư Bộ Binh phạm trọng tội, cả nhà bị tịch thu tài sản, nhưng nhờ Tân Dương Quận chúa ra mặt nên mới giữ lại được mạng sống của Tiêu Kỳ.
Đáng tiếc, thiếu niên tài hoa ngày nào giờ lại trở thành nô bộc hèn mọn.
Tiêu Kỳ dường như đã nghe thấy, nhưng nét mặt vẫn không thay đổi, ngoan cố nhìn xuống đất, không động đậy.
Tân Dương Quận chúa thu lại bức tranh, rồi mới nhìn về phía thiếu niên.
“Bảo với Kỳ Dương tối nay ta sẽ đến.”
Tiêu Kỳ mím môi, giọng vẫn lạnh lùng:
“Vâng.”
Đợi Tiêu Kỳ rời đi, ta mới nói:
“Quận chúa đã thích hắn, cớ gì lại đối xử như vậy?”
Tân Dương Quận chúa liếc mắt nhìn ta.
“Chậc, đừng có nói bậy, ta đã đính hôn với Thái tử rồi.”
Ta: “……”
Lúc nàng chọn nam nhân sao không nói câu đó?
Rời khỏi phủ Quận chúa, không ngờ ta lại tình cờ gặp Cố Chi Phương trên phố.
Nàng nhìn ta từ trên xuống dưới, tay chạm vào cây trâm san hô đỏ giá trị không nhỏ trên đầu, cười một cách đắc ý.
“Sao thế, thân thể Tứ điện hạ vẫn chưa khỏe sao? Chưa thể đi cùng tỷ tỷ ra ngoài ư?”
Ta thở dài.
“Tam điện hạ còn chưa qua thất tuần, ngươi cài trâm này có phải… không hợp lắm không?”
Sắc mặt Cố Chi Phương lập tức cứng đờ.
8
Nói đến chuyện Tam điện hạ tự sát trong ngục, quả thật khiến người ta cảm thán.
Trong lần săn bắn mùa thu, hắn phái người ám sát Thái tử thì bị phát giác, hoàng thượng nổi giận nên ngay lập tức áp giải hắn vào thiên lao.
Nhưng sau đó, sự việc không tiến triển gì thêm.
Nghe nói Tam điện hạ tuyệt thực, tuyên bố mình bị oan, nhất quyết không chịu nhận tội.
Hoàng thượng có lẽ vẫn còn chút tình cha con, thấy Thái tử dần hồi phục, lại thêm việc Tam điện hạ quá kiên quyết, liền nghĩ tới chuyện điều tra thêm.
Kết quả là khi hồ sơ vụ án vừa được đưa tới Đại Lý Tự, Tam điện hạ đã đập đầu vào tường tự sát trong ngục.
Người canh ngục đêm đó uống rượu say tí bỉ nên không để ý, đến khi nhận ra thì Tam điện hạ đã lạnh cứng từ lâu.
Chuyện này có quá nhiều sự trùng hợp, khiến không ít người nghi ngờ rằng Tam điện hạ thấy hoàng thượng muốn điều tra lại, vì sợ tội nên mới tự sát. Cũng có người, lại đưa ánh mắt nghi ngờ về phía Thái tử.
Trong số “một vài người” đó, hình như có cả đương kim hoàng thượng.
Cũng không trách hoàng thượng đa nghi, bởi hiện giờ ngài chỉ còn bốn người con trai, Nhị hoàng tử đã mất sớm, Tứ hoàng tử Vân Cảnh thì không qua nổi tuổi nhược quán, Ngũ hoàng tử nhỏ nhất mới ba tuổi, đi đứng còn loạng choạng chưa vững, nói gì ngồi lên ngôi vị kia.
Vậy nên, người có khả năng tranh đoạt chỉ còn Thái tử và Tam điện hạ.
Hiện giờ Tam điện hạ chết quá kỳ lạ, đương nhiên khiến mọi người không khỏi suy nghĩ.
Chỉ có Cố Chi Phương, vị tiểu thư ngây thơ chưa trải sự đời kia, trong đầu chỉ nghĩ đến việc không còn ai tranh giành với Thái tử, nàng ta sau này sẽ ngồi vững chắc ở vị trí phi tử.
Cộng thêm việc Tân Dương Quận chúa ngày càng tỏ ra khinh miệt Thái tử, trong phủ ngày đêm ca hát, không biết liệu hôn ước của họ còn kéo dài được bao lâu.
Đến lúc đó, Cố Chi Phương có mơ tưởng tới ngôi vị hoàng hậu cũng không phải là không thể.
Chỉ có điều nàng ta không hề nghĩ rằng điều kiện tiên quyết là Thái tử phải có đủ năng lực để ngồi lên ngai vàng đó.
Sắc mặt của Cố Chi Phương biến đổi, tiến lên một bước, giọng hạ thấp:
“Tỷ tỷ, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời nói thì không thể nói lung tung.”
“Tam điện hạ không giữ tròn đạo hiếu, lại ám sát huynh trưởng, tâm địa độc ác đáng bị diệt trừ! Nay hắn đã tự sát vì sợ tội, còn có gì đáng bàn nữa?”
Nàng ta nói xong thì cười lạnh một tiếng, trong ánh mắt lộ rõ vẻ đắc ý.
“Tỷ tỷ có lẽ còn chưa biết, lần này thánh thượng đặc biệt cử Thái tử đi xử lý nạn tuyết lở ở Phong Châu rồi phải không?”
Trận tuyết lớn trong lần săn bắn mùa thu trước không phải là ngẫu nhiên.
Sau đó, ở phía bắc liên tiếp có nhiều trận bão tuyết lớn, trong đó Phong Châu bị ảnh hưởng nghiêm trọng nhất, hàng vạn dân chúng mất nhà cửa, phải lang thang khắp nơi.
Dạo gần đây, kinh thành cũng xuất hiện không ít dân chạy nạn từ Phong Châu, thân xác gầy guộc, áo quần rách rưới.
Lúc này, việc thánh thượng cử Thái tử đi cứu trợ cũng có thể coi là giao phó trọng trách.
Nhưng đến cuối cùng là thánh thượng chủ động hay không còn ai khác để lựa chọn, khó mà nói được.
Dù sao, ngài cũng không thể cử Vân Cảnh đi được, đúng không? Nếu gió lạnh thổi một cái, chẳng may khiến hoàng thượng lại mất thêm một đứa con nữa thì làm sao?
Cũng khó trách Cố Chi Phương đắc ý như vậy, trên mặt nàng viết rõ sự hả hê.
Ta gật đầu tỏ vẻ thông cảm cùng hâm mộ:
“Đúng là một công việc vất vả.”
Giữa mùa đông giá rét, sao có thể thoải mái hơn việc ngồi bên lò sưởi được?
Cố Chi Phương chọc ngoáy với ta nhưng cứ như là đang đấm vào bông, sắc mặt nghẹn tức đỏ bừng, cuối cùng chỉ ném cho ta một ánh mắt khinh thường.
“Tỷ tỷ nên về sớm chăm sóc Tứ điện hạ đi, dù sao thân thể ngài ấy… hừ, mỗi ngày trôi qua là bớt đi một ngày, tỷ tỷ nên biết trân trọng.”
Ta nhìn nàng với ánh mắt đầy thương hại.
“Phải rồi, không như muội, Thái tử và Tân Dương Quận chúa đều thân thể khỏe mạnh, sau này muội hầu hạ hai người họ, đích thực là còn dài.”
Mặt Cố Chi Phương tái xanh, giơ tay lên định tát ta:
“Ngươi!”
Nhưng chưa kịp ra tay, một giọng nói bình thản vang lên.
“Nhị tiểu thư của Cố phủ đang định làm gì vậy?”
Cố Chi Phương giật mình, quay đầu lại nhìn.
Không biết từ khi nào, một chiếc xe ngựa đã đến gần, màn che được vén lên, lộ ra một gương mặt thanh thoát như ngọc.
Là Vân Cảnh đến đón ta.