2
Sau khi chẩn trị xong, ta chủ động nhận lấy nhiệm vụ sắc thuốc cho Lục Cảnh Luân.
Mẫu hậu không cản nổi ta nên đành phải đồng ý.
Vậy nên, vào một ngày trời nắng chang chang, tiếng ve râm ran không dứt, ta ngồi dưới bóng cây trên ghế mát, ăn trái cây ướp lạnh, nhìn Lâm Nhược Vũ đứng dưới ánh nắng gay gắt sắc thuốc cho Lục Cảnh Luân.
“Nhược Vũ, ngươi quạt nhanh hơn chút đi, như vậy thuốc sắc ra mới tốt hơn. Đây là thuốc do chính tay bổn cung sắc cho phò mã, là tấm lòng của ta đấy!”
Lâm Nhược Vũ liếc ta một cái đầy oán hận, mồ hôi trên người nàng ta đã thấm ướt hết cả áo, nhưng nghe lệnh của ta thì chỉ còn biết gắng sức quạt nhanh hơn.
Khi thuốc sắc xong, ta ngồi lên kiệu.
“Nhược Vũ, ngươi có muốn cùng bổn cung đến phủ tướng quân đưa thuốc không?”
Lâm Nhược Vũ tất nhiên là cầu còn không được:
“Công chúa, người chờ thần nữ một chút, để thần nữ đi thay y phục.”
Ta vốn là người dễ nói chuyện nên cho phép nàng ta đi thay y phục khác.
Trong lúc chờ đợi Lâm Nhược Vũ đi thay y phục, ta liền thừa cơ rắc thuốc bột đã chuẩn bị sẵn vào bát thuốc.
Lâm Nhược Vũ ăn diện rất tinh tế, vui vẻ theo ta đến phòng của Lục Cảnh Luân, sau đó ân cần tự tay đút thuốc cho hắn.
Lục Cảnh Luân uống cạn bát thuốc không chút nghi ngờ.
Nhìn hai người bọn họ không ngừng trao nhau ánh mắt tình tứ, ta cười lạnh trong lòng.
Lục Cảnh Luân à, ta thật mong chờ cái lúc ngươi phát hiện ra người mà ngươi yêu thương, từng muỗng từng muỗng đút cho ngươi, lại chính là loại thuốc khiến chân ngươi vĩnh viễn không đứng dậy được, lúc đó ngươi sẽ có phản ứng gì.
Liên tục mười mấy ngày, ta không quản ngại khó nhọc mà đích thân đưa thuốc cho hắn.
Chân của Lục Cảnh Luân không những không thấy tiến triển gì, mà vết thương còn bắt đầu thối rữa.
Hắn ta bắt đầu lo lắng, không nhịn được hỏi:
“Thuốc này thật sự là do công chúa tự sắc sao?”
Ta đang mải mê ngắm nghía bộ móng mới sơn, nghe vậy liền quay sang đáp:
“Là bổn cung đích thân trông coi sắc thuốc.”
“Nhưng thuốc này đúng là do Lâm thái y kê đơn sao? Công chúa có lỡ bỏ nhầm thuốc không?”
Lục Cảnh Luân nghi ngờ.
Ta liền nghiêm mặt nói:
“Nhược Vũ, thuốc là do ngươi tự tay bỏ vào, có nhầm lẫn gì không?”
Lâm Nhược Vũ vội vã xua tay:
“Sao có thể chứ? Mỗi vị thuốc ta đều kiểm tra cẩn thận rồi mới cho vào.”
Nghe nói thuốc là do Lâm Nhược Vũ tự tay bỏ, Lục Cảnh Luân liền yên tâm, tiếp tục uống cạn bát thuốc.
3
Thấy chân của Lục Cảnh Luân không có dấu hiệu tốt lên, mẫu hậu lo lắng không nguôi.
“Linh nhi, ngoài Lục Cảnh Luân, con có để ý nam tử nào khác không?”
Ta biết mẫu hậu đã có ý muốn từ hôn, kiếp trước mẫu hậu cũng từng nói với ta về việc này.
Khi đó, trong lòng ta chỉ có mỗi Lục Cảnh Luân nên ta đã nói với mẫu hậu rằng ta nhất định phải lấy hắn, khiến mẫu hậu đau lòng khôn nguôi.
Dù sao thì trong ngày đại hôn, ta cũng sẽ bị người ta bày kế lên nhầm kiệu hoa, vậy nếu kiếp này ta mà từ hôn trước thì chẳng phải sẽ bớt đi nhiều điều thú vị sao?
Ta nhất định phải nhìn Lâm Nhược Vũ tính toán đủ đường, rồi cuối cùng lại cưới phải Lục Cảnh Luân – người mà chính nàng ta đã tự tay làm cho què.
Ta ôm lấy mẫu hậu, làm nũng:
“Mẫu hậu, chân của Lục Cảnh Luân bị thương trên chiến trường, nếu con từ hôn chẳng phải sẽ bị thiên hạ phỉ nhổ sao?”
Mẫu hậu do dự:
“Mẫu hậu và phụ hoàng con có thể bù đắp cho hắn bằng cách khác. Mẫu hậu thật sự không muốn con phải gả đi chịu khổ.”
“Biết đâu sau này chân Lục Cảnh Luân sẽ khỏi, khi ấy Linh nhi sẽ được hạnh phúc, mẫu hậu đừng lo lắng.”
Ta mỉm cười, khéo léo chuyển chủ đề:
“Nghe nói Tô thế tử sắp khải hoàn trở về triều, mẫu hậu đã chuẩn bị lễ phục của buổi yến tiệc cho nhi thần chưa?”
Mẫu hậu bị ta dẫn dắt theo câu chuyện:
“Đã chuẩn bị xong rồi, bây giờ đưa con đi thử nhé.”
Khi ta mặc xong bộ y phục bằng gấm mây hoa lệ, mẫu hậu không khỏi trầm trồ:
“Nữ nhi của ta thật đẹp, nói là đệ nhất mỹ nhân Kinh thành cũng không ngoa.”
Ta thẹn thùng đỏ mặt:
“Mẫu hậu lại trêu chọc nhi thần rồi.”
Nhìn vào bản thân trong gương đồng, ta tràn đầy mong đợi được gặp lại Tô Cảnh Niên kiếp này.
Kiếp trước, Tô Cảnh Niên cũng từng bị lừa dối. Suốt những năm qua, chàng đã dâng lên cho phụ hoàng ta bao nhiêu công trạng hiển hách lừng lẫy, vậy mà chàng lại chẳng nhận được gì nên đã tức giận trở về biên ải, và ta không còn cơ hội gặp lại chàng nữa.
Nhưng qua những lời đồn đại bên ngoài, ta nghe nói sau khi Lục Cảnh Luân tạo phản thành công thì Tô Cảnh Niên ở tận biên cương cũng lặn lội trở về, chỉ để giết kẻ phản loạn đó.
Chỉ tiếc là một ngày trước khi Tô Cảnh Niên tấn công kinh thành, ta đã bị hành hạ suốt đêm, đôi chân bị chặt đứt, cuối cùng chết trong biển lửa.
Ta không biết liệu Tô Cảnh Niên có thành công hay không.