Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Cổ Đại ĐỜI NÀY TA VÀO VAI PHẢN DIỆN Chương 4 ĐỜI NÀY TA VÀO VAI PHẢN DIỆN

Chương 4 ĐỜI NÀY TA VÀO VAI PHẢN DIỆN

4:40 sáng – 24/09/2024

7

Trong cửa hàng binh khí, Lục Cảnh Luân từ tốn ngắm nghía hết thanh kiếm này đến con dao găm kia, ánh mắt dường như vô tình nhưng lại có chủ ý liếc ra ngoài.

Bất chợt, hơn mười tên thích khách áo đen xông vào, vung kiếm lao thẳng về phía chúng ta, Lục Cảnh Luân vừa bảo vệ Lâm Nhược Vũ vừa tham gia giao chiến với bọn thích khách.

Tùy tùng của ta vội vàng ném hết đồ đạc trong tay đi, chạy đến che chắn cho ta.

Nhưng rõ ràng bọn thích khách đã chuẩn bị kỹ lưỡng, lại thêm Lục Cảnh Luân cố tình nới lỏng khiến mấy thị vệ bị kéo sang một bên, chỉ còn hai người bảo vệ ta.

Ta đoán rằng lúc này Lục Cảnh Luân chưa dám lấy mạng ta, nhưng chắc chắn hắn muốn ta phải chịu chút thương tích.

Ta nghiến răng, âm thầm trách mình đã quá sơ suất.

Cửa hàng đã trở nên hỗn loạn, ngay khi thanh kiếm của thích khách sắp đâm vào đôi chân của ta thì đột nhiên một miếng ngọc bội vụt qua làm lệch hướng thanh kiếm.

Tô Cảnh Niên xuất hiện như một vị thần, ung dung bước đến và bảo vệ ta an toàn phía sau lưng chàng.

Chưa đầy một tuần trà, bọn thích khách đã chết và bị thương không ít, số còn lại thì vội vàng bỏ trốn.

“Người có bị thương không?”

Tô Cảnh Niên không đuổi theo thích khách mà lại lo lắng nhìn ta dò xét từ trên xuống dưới.

Ta nhẹ nhàng lắc đầu, còn chưa kịp trả lời thì một cảnh tượng không thể tin nổi đã xảy ra.

Lục Cảnh Luân lúc này đang đứng đối diện với ta và Tô Cảnh Niên, đột nhiên quỳ thẳng xuống đất.

Tô Cảnh Niên thoáng chút ngỡ ngàng:

“Lục tướng quân không cần hành đại lễ như vậy.”

Lục Cảnh Luân xấu hổ và phẫn nộ, muốn đứng dậy nhưng lại phát hiện rằng đôi chân của mình giờ đây đã không còn sức lực.

Khi gặp đám chó điên, đó là cơ hội cuối cùng ta để lại cho hắn, chỉ để vạch trần rằng hắn không hề bị què. Nhưng ta không ngờ hắn lại đi xa đến mức sắp đặt thích khách để đạt được mục đích đen tối của mình.

Bây giờ, đôi chân của Lục Cảnh Luân đã bị sử dụng quá mức, hắn hoàn toàn bị què thật rồi. Hắn đã tự tay chôn vùi hy vọng cuối cùng để có thể đứng lên một lần nữa.

Khi người của Kinh Triệu Doãn đến, Tô Cảnh Niên tự mình hộ tống ta trở về hoàng cung. Trước khi rời đi, chàng nhìn ta một cách sâu sắc, rồi lặng lẽ quay đi mà không nói một lời.

Lục Cảnh Luân, với đôi chân tê liệt, được người ta đẩy về phủ tướng quân trong sự hoảng loạn.

Chiều hôm đó, mấy vị thái y tức tốc chạy đến phủ tướng quân, nhưng đến tối đều trở về cung với vẻ mặt ủ rũ.

Sau đó, thám tử báo lại rằng Lục Cảnh Luân đang khắp nơi tìm kiếm thần y để cứu chữa cho đôi chân của mình.

Ta vừa nhâm nhi hạt dưa, vừa gọi Lâm Nhược Vũ với gương mặt đầy lo lắng đến để hát cho ta nghe một khúc tiểu ca.

8

Đêm trước ngày đại hôn, Lâm Nhược Vũ theo đúng kế hoạch đã vạch ra mà kéo ta ngồi trò chuyện suốt cả đêm.

Ta cũng cố gắng giữ tỉnh táo, phối hợp với nàng ta mà thức trắng cả đêm.

Đến lúc bình minh, cả ta và Lâm Nhược Vũ đều đã được trang điểm kỹ lưỡng.

Lâm Nhược Vũ nhìn chằm chằm vào chiếc phượng quan tinh xảo trên đầu ta, ánh mắt đầy thèm thuồng.

Tuy y phục cưới của chúng ta giống nhau, nhưng trang sức ta đeo và của nàng ta lại khác nhau một trời một vực.

Nàng ta chỉ là con gái của một tiểu thái y mà lại dám so sánh với ta, thật không biết tự lượng sức mình.

Ta đỏ mắt rời khỏi phụ hoàng và mẫu hậu, ngoan ngoãn để mẫu hậu giúp ta trùm khăn voan đỏ lên đầu.

Khi chiếc khăn voan đỏ được phủ xong, ta biết rằng vở kịch này sắp bắt đầu.

Đoàn nghi trượng rầm rộ theo sau ta và Lâm Nhược Vũ rời khỏi cung.

Khi đến lúc bước qua cửa điện, Lâm Nhược Vũ bất ngờ trẹo chân, ngã nhào vào người ta, rồi không để ai phát hiện, nàng ôm lấy ta xoay vài vòng, sau đó đứng ngay trước vị trí đáng lẽ là của ta trong đội nghi trượng.

Ta giả vờ như không biết gì, thậm chí còn ngáp to một cái để tỏ vẻ mệt mỏi và lờ đờ, như thể chẳng để tâm đến bất cứ điều gì.

Còn những thị nữ, mama xung quanh ta, một số thì chưa kịp phản ứng, một số là do ta đã sắp đặt từ trước để giả vờ ngốc nghếch, còn lại đều là những kẻ đã bị Lâm Nhược Vũ và Lục Cảnh Luân mua chuộc.

Thế là, mọi thứ dường như diễn ra rất bình thường, cuối cùng ta cũng ngồi lên chiếc kiệu hoa vốn dĩ thuộc về Lâm Nhược Vũ.

Ta hất nhẹ tấm khăn voan lên, đưa mắt nhìn qua khe rèm của kiệu hoa mà theo dõi mọi diễn biến bên ngoài.

Lục Cảnh Luân ngồi trên xe lăn, mặc lễ phục đỏ rực, vừa quay đầu về hướng ta, trên mặt nở nụ cười đầy toan tính, như thể hắn chắc chắn rằng mình sẽ đạt được mục đích.

Tô Cảnh Niên trong bộ hồng y lúc này đang ngồi trên lưng ngựa cũng quay đầu nhìn lại, nhưng ánh mắt của chàng chỉ dừng trên chiếc kiệu hoa bên kia, trong mắt tràn ngập đau khổ, không hề thấy niềm vui nào trên gương mặt chàng.

Ta có chút lo lắng.

Chẳng lẽ Tô Cảnh Niên phát hiện ra người trong kiệu không đúng? Nếu không, tại sao chàng lại chăm chú nhìn vào chiếc kiệu đó suốt? Chàng sẽ không phá hỏng kế hoạch của ta đấy chứ?

Thực tế chứng minh rằng ta lo xa rồi. Khi ra khỏi phố chính, hai chiếc kiệu hoa một chiếc rẽ trái một chiếc rẽ phải, ta nhìn theo ánh mắt lưu luyến của Tô Cảnh Niên mà đăm chiêu.

Đợi đến khi chiếc kiệu kia hoàn toàn biến mất, Tô Cảnh Niên đột nhiên như phát điên, thúc ngựa chạy bạt mạng về phía trước.

Đoàn đội rước dâu ngơ ngác nhìn nhau, sau đó vội vã đuổi theo tân lang. Chiếc kiệu của ta cũng lập tức lao đi, lắc lư không ngừng làm ta chóng mặt, kế hoạch ngủ một giấc ngắn cũng tiêu tan.

Thì ra kiếp trước, lúc kiệu hoa rung lắc dữ dội, ta còn tưởng là do sợ ta ngủ quên, muốn rung để đánh thức ta.

Hai kiếp bí ẩn cuối cùng đã được sáng tỏ, kiệu hoa chạy như bay là vì tân lang đã bỏ trốn, người ta phải khiêng tân nương mà hốt hoảng đuổi theo!

9

Trước khi ta bị lắc đến choáng váng, kiệu hoa cuối cùng cũng dừng lại.

Ta đưa tay lên chỉnh lại khăn voan đỏ, chưa kịp xuống kiệu thì đã nghe thấy giọng của mụ mụ lớn tiếng hô:

“Tới phủ Tô tướng quân rồi, tân nương xuống kiệu đi!”

Xung quanh có tiếng xì xào bàn tán:

“Tân lang đã vào phủ từ trước rồi, sao tân nương giờ mới tới? Giờ không ai bắn tên nghênh đón, phải làm sao đây?”

Ta không hề tỏ ra hoảng hốt, tự mình vén rèm kiệu, bước xuống.

Mụ mụ hoảng hốt, lại hô lớn:

“Đã đến Phủ Tô tướng quân rồi, sao tướng quân Tô Cảnh Niên vẫn chưa ra đón tân nương?”

Thấy ta không vội vàng gì, mụ mụ dường như đã nhận ra sự nhầm lẫn nên hoảng hốt kêu lên:

“Nhầm rồi, nhầm rồi, lên nhầm kiệu hoa rồi!”

Nhưng ta lại vô cùng bình tĩnh, tiếp tục bước vào trong phủ. Mụ mụ vội vàng kéo tay ta lại, lo lắng hỏi:

“Cô nương, là người sao?”

Ta vẫn không đáp lời, chỉ bước thẳng vào phủ.

Mụ mụ thấy ta không trả lời, không xác định được liệu ta có phải là Lâm Nhược Vũ hay công chúa, đành đi theo ta vào trong.

Nhìn từ dưới tấm khăn voan, dọc đường có không ít người hầu kẻ hạ, nhưng bên trong đại sảnh làm lễ bái đường chỉ lác đác đứng vài người, có lẽ khách khứa đều đã tới phủ của Lục Cảnh Luân.

“Ta đi vệ sinh! Các ngươi ở đây chờ ta!”

Ta tùy tiện tìm một cái cớ, không để ý đến các vị khách trong tiền sảnh, sau đó dựa vào ký ức thời thơ ấu mà đi về phía sân của Tô Cảnh Niên.

Vì người hầu đều đang bận rộn ở tiền sảnh chuẩn bị hôn lễ nên con đường này thật sự rất vắng vẻ.

Đi qua hòn non bộ này là ta đã đến gần sân của Tô Cảnh Niên. Ta tháo tấm khăn voan ra cầm trong tay, chuẩn bị bước qua cổng vòm của sân.

Bất chợt có một giọng nói vang lên, ta dừng chân lại, khẽ nghiêng đầu nhìn.

Một lão bộc già nua đang đứng trước mặt Tô Cảnh Niên với vẻ lo lắng tột độ.

“Ôi trời, tiểu thế tử của ta ơi, sao ngài vẫn ngồi đây uống rượu thế này? Mau thay lễ phục rồi ra bái đường đi, tân nương đã tới rồi. Chẳng phải ngài đã đi đón dâu rồi sao? Sao lại tự mình chạy về thế này?”

Lúc này, Tô Cảnh Niên lại đang mặc một bộ bạch y. Chàng ôm bình rượu, nặng nề uống thêm một ngụm:

“Tùy tiện tìm người thay ta là được.”

“Chuyện này sao có thể thay được!”

Lão quản gia lo đến nỗi suýt nữa lao lên giật lấy bình rượu:

“Chẳng lẽ ngài không hài lòng với vị thế tử phi này sao?”

“Không hài lòng?”

Tô Cảnh Niên cười khổ:

“Còn có gì mà hài lòng hay không hài lòng, dù sao thì ai cũng như nhau.”

Thấy chàng định uống tiếp, ta bước ra khỏi hòn non bộ:

“Nếu ai cũng như nhau, tại sao đến lượt bổn công chúa, thế tử lại lười biếng không thèm bái đường?”

Bình rượu trong tay Tô Cảnh Niên rơi xuống đất, chàng chậm rãi đứng dậy, nhìn ta chăm chú, một lúc sau mới lẩm bẩm:

“Chỉ mới có chút rượu này, sao lại khiến ta say đến thế nhỉ? Ta hoa mắt nhìn nhầm rồi à?”

Lão quản gia bị dọa sững người, mãi một lúc sau mới hoàn hồn, vội vàng quỳ xuống:

“Lão nô bái kiến công chúa, sao… sao người lại ở đây…”

Ta khẽ xoa trán, phủ này chẳng lẽ không có ai bình thường sao? Chẳng qua là thay tân nương thôi mà, có đến nỗi phải làm ra vẻ trời sập như vậy không?

“Nếu ta nói ta bị người khác hãm hại, lên nhầm kiệu hoa, các ngươi có tin không?”

Tô Cảnh Niên cuối cùng cũng phản ứng, bước hai bước về phía ta, ánh mắt lo lắng nhìn ta:

“Vậy, nàng muốn làm thế nào?”

Ta ném khăn voan đỏ lên người chàng:

“Còn làm sao được nữa? Bái đường chứ sao! Bổn công chúa quyết định làm sai thì làm cho trót, Tô tướng quân có thể nhẫn nhịn một chút mà cùng bổn công chúa bái đường, tránh để người khác cười nhạo hay không?”

“Được, được, được!”

Tô Cảnh Niên cười ngốc nghếch:

“Đi, chúng ta mau đi bái đường.”

Ta sắc mặt không chút thay đổi, cũng chẳng động đậy. Nụ cười của Tô Cảnh Niên chuyển sang vẻ cẩn trọng:

“Nàng hối hận rồi sao?”

Ta liếc nhìn chàng một cái đầy khinh thường. Mới có mấy năm không gặp, sao đầu óc chàng lại thành ra thế này rồi. Ta quát lớn:

“Chàng định mặc bộ đồ trắng này mà bái đường với ta à?”

“Ta lập tức đi thay ngay đây! Ngay bây giờ! Nàng đừng đi đâu đấy!”

Tô Cảnh Niên nhảy bật lên chạy về phía phòng thay đồ, còn không quên quay lại hét lớn:

“Trần bá, trông chừng nàng ấy, đừng để nàng chạy mất!”

Chỉ sau vài nhịp thở, Tô Cảnh Niên đã khoác lên mình bộ hồng bào, trên tay còn cầm thắt lưng, chạy ra với nụ cười ngốc nghếch.

Ta lặng lẽ trùm lại tấm khăn voan, nắm lấy tay chàng.

Chúng ta cùng nhau bước vào đại sảnh bái đường. Từ dưới lớp khăn voan, ta len lén nhìn chàng, không ngờ chàng lại bước đi cùng tay cùng chân.