“Đại sư huynh! Đừng kích động! Kích động là ma quỷ!”
Ta giơ tay ra như muốn ngăn Đại sư huynh lại, nhưng người thì đứng im không động đậy.
Chuyện khuyên can, chỉ cần thể hiện là được rồi.
Ngay lúc đó, một thanh kiếm ánh lên kim quang xé toạc không trung, xuyên qua tầng mây, chia cắt Đại sư huynh và Tư Dương.
“Chiết Phong, tính tình của ngươi chẳng thu liễm lại chút nào.”
Một giọng nam lạnh lùng vang lên sau lưng ta, ta rùng mình, quay đầu lại nhìn:
“Sư phụ!”
Người đến mặc áo đen, tay để sau lưng, chính là sư phụ của ta – người mạnh nhất bốn biển tám cõi.
Tư Dương thấy sư phụ ta, giống như cháu gặp tổ phụ, luận về bối phận, hắn thật sự phải gọi một tiếng “Tổ tông.”
Dù sao thì, sư phụ ta cũng là vị thần cổ xưa duy nhất còn lại trên thế gian này.
“Sư phụ, sư phụ, một vạn năm không gặp, khí chất của người càng vượt trội hơn một vạn năm trước!”
Vừa nói, ta vừa nở một nụ cười rạng rỡ với sư phụ.
Nhị sư huynh từng dạy ta rằng, giơ tay không đánh người cười!
Ta mặt dày chen đến bên cạnh sư phụ, bắt đầu than vãn:
“Sư phụ! Mau giúp đỡ đứa đệ tử đáng thương của người!”
Sư phụ liếc nhìn ta một cái:
“Chiết Phong không phải đã giúp ngươi rồi sao?”
“Đó là chuyện khác!”
Ta lắc đầu liên tục, dõng dạc đáp:
“Sư phụ ra tay thì mới tốt!”
Đại sư huynh nhíu mày, im lặng thu lại trường thương, vẫy tay chào ta:
“Ta đi trước một bước.”
“Đại sư huynh đi thong thả!”
“Chiết Phong.”
Sư phụ gọi Đại sư huynh lại:
“Đưa Thiên Quân đến chỗ Triều Nhai.”
Triều Nhai thượng thần là người quản lý hình phạt của Cửu Trùng Thiên, xuống tay… cực kỳ tàn nhẫn.
“Còn về con Cửu Vĩ Hồ này…”
Sư phụ cau mày, có vẻ hơi bối rối.
“Thôi, ném luôn cho Triều Nhai đi.”
Đây là đãi ngộ dành riêng cho các thượng thần của Cửu Trùng Thiên đấy!
Linh Mộng này chưa thành thần mà đã được hưởng đãi ngộ cao cấp nhất rồi, ghen tỵ đến chết thôi~~~
Nghe nói muốn đưa Linh Mộng đến chỗ Triều Nhai, Tư Dương cuống lên:
“Linh Mộng không phải người của Cửu Trùng Thiên!”
Sư phụ đứng trên cao nhìn xuống Tư Dương với khuôn mặt bầm dập, thần sắc lạnh lùng:
“Thiên Quân có ý kiến gì về quyết định của bản tôn sao?”
Tư Dương không còn chút ngông cuồng nào khi đối mặt với Đại sư huynh:
“Tư Dương không dám.”
Đại sư huynh xách một tay một người, lôi đi.
Trên Đài Tấn Thần, đột nhiên chỉ còn lại ta và sư phụ, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim ta đập thình thịch.
“A Tức, ngươi có thể hạ tay xuống rồi.”
Sư phụ im lặng một lúc, rồi đột nhiên lên tiếng.
Ồ… từ khi nào ta lại nắm lấy vạt áo của sư phụ thế này?
“Hehe, áo của sư phụ thật là mềm mịn.”
“Món quà sinh nhật ngươi tặng ta từ một vạn năm trước, ngươi không nhớ sao?”
Chắc chắn không thể nói thẳng là ta đã quên rồi…
“Tất nhiên là nhớ! Sư phụ đúng là có mắt nhìn, biết chọn quà quá mà.”
Sư phụ thu lại kiếm:
“Đi thôi.”
Ta ngoan ngoãn như một cái móc khóa, bám theo sư phụ trở về Phượng Hoàng Thần Điện.
Hai thầy trò ta vừa bước vào cửa chính Phượng Hoàng Thần Điện, chủ nhóm ăn dưa trên Cửu Trùng Thiên – Thần Tài đã lập tức xuất hiện tại hiện trường.
Nhưng vừa bước vào, hắn lại vấp phải ngưỡng cửa quen thuộc và ngã nhào, cứ khăng khăng bắt ta tháo ngưỡng cửa đó đi.
Hắn còn càu nhàu rằng ta tháo quá chậm, ta bảo nếu vậy thì hắn tự làm đi, hắn liền sử dụng một thuật tiêu trừ, làm ngưỡng cửa biến mất ngay tại chỗ.
Ta giơ ngón cái khen ngợi:
“Ngầu thật, ngầu thật.”
“Ngươi làm ta sợ muốn chết, ta thật lo Phượng Hoàng nhất tộc sẽ bị diệt vong.”
Thần Tài nhìn ta từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, xác nhận rằng ta không bị lôi kiếp làm tổn thương gì nặng nề, mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, hắn nhìn sang sư phụ:
“Thương Uyên đã đến rồi sao? Ta nhớ không lầm thì ngươi còn một vạn năm nữa mới xuất quan mà?”
Sư phụ ừ một tiếng.
“Vì Phượng Tức sao?”
Sư phụ lại ừ một tiếng.
“Tư Dương đúng là đáng chết mà.”
Thần Tài tức giận nói:
“Ta đã bảo rồi, bao nhiêu năm ta cũng không mua được Bách Hoa Tô, sao hắn lại tốt bụng đến vậy mà dâng hết cho Phượng Tức ăn, hóa ra là không có ý tốt.”
Đều tại ta, không nên khoe với hắn rằng ta đã ăn hết cả đĩa Bách Hoa Tô.
“Chủ yếu là Phượng Tức quá dễ bị lừa, Thương Uyên, ngươi phải tăng cường dạy dỗ đấy.”
Thần Tài kết luận.
Lịch sự ở chỗ nào chứ?
Ta lén lút liếc nhìn sư phụ, phát hiện người cũng đang nhìn ta, sư phụ đưa tay xoa đầu ta:
“Từ giờ có ta ở đây, sẽ không ai dám lừa A Tức nữa.”
Thần Tài trợn trắng mắt:
“Thần Doanh Sơn thì sao?”
“Có Nguyệt Lạc trông coi rồi, không sao.”
Tội nghiệp Nhị sư huynh của ta, cứ thế trở thành đứa trẻ bị bỏ lại.
Thần Tài lại vắt chân chữ ngũ:
“Thương Uyên này, từ góc độ phát triển cá nhân mà nói, ngươi không thể lúc nào cũng chiều chuộng Phượng Tức như vậy được.”
Sư phụ nhìn Thần Tài, mắt hơi nheo lại:
“Không được sao?”
“Tất nhiên là không!”
Thần Tài bật dậy, giống như vừa nuốt phải pháo:
“Ngươi thay nàng trấn giữ Thần Doanh Sơn, ngươi thay nàng chịu đựng Nghiệp Minh Ly Hỏa, ngươi có thể thay nàng đi…”
“Kim Quang, ngươi nói nhiều quá rồi.”
Sư phụ phất tay một cái, phong bế miệng Thần Tài lại.
Thông tin quá nhiều, ta cần phải tiêu hóa một chút.
Thôi, tiêu hóa không ra, hỏi thẳng luôn vậy.
“Sư phụ, lời Thần Tài nói có ý gì vậy ạ?”
“Ta nói…”
Thần Tài vừa gắng sức giải trừ cấm chế trên miệng, vừa nói được hai chữ thì lại bị sư phụ phong kín trở lại, hắn tức giận phất tay áo, quay người rời đi.
Nhìn theo bóng dáng Thần Tài rời khỏi, sư phụ nhẹ nhàng nói:
“Không có gì đâu, không cần để ý đến hắn.”
Có vẻ như người không muốn ta biết chuyện này.
Vậy nên, khi sư phụ đã ngủ, ta lén lút mò đến Thần Tài Điện.
Hành động của ta khiến Thần Tài đang ngâm chân bị dọa cho giật mình, hắn nhìn ta, miệng há to đầy ngạc nhiên. Miếng Bách Hoa Tô vừa cắn dở trong miệng rơi thẳng vào chậu nước ngâm chân.
“A a a a a!”
Thần Tài chăm chú nhìn miếng Bách Hoa Tô nổi lềnh bềnh trên nước, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
“Miếng Bách Hoa Tô đắt tiền mà ta khó lắm mới mua được! Phượng Tức! Ngươi đến đây làm gì?”
Ta cười ngượng ngùng:
“Tất nhiên là có chuyện muốn hỏi ngươi rồi.”
“Thần Doanh Sơn?”
Ta gật đầu.
“Nghiệp Minh Ly Hỏa?”
Ta lại gật đầu.
“Thực ra cũng không phải chuyện gì lớn, ngươi vẫn nên đi hỏi Thương Uyên thì hơn.”
“Một túi Bách Hoa Tô, ngày mai ta sẽ đến cửa hàng Bách Hoa Tiên Tử trải chiếu nằm chờ.”
“Thỏa thuận xong!”
Thần Tài quả không hổ danh là kẻ nhiều chuyện nhất Cửu Trùng Thiên.
Hắn kể từ chuyện Tổ Thần khai thiên lập địa, rồi nói về mối tình vụng trộm giữa Long Vương Nam Hải và Long Hậu Bắc Hải.
Cuối cùng chỉ dùng hai câu đã lừa ta mất một túi Bách Hoa Tô.
“Tộc Phượng Hoàng có chút đặc biệt, sinh ra là phải bám rễ tại Thần Doanh Sơn, Thương Uyên sợ tính cách của ngươi không chịu nổi nên đã thay ngươi đến đó.”
“Chuỗi hạt trên tay ngươi, chứa một phần mười thần hồn của Thương Uyên. Hắn đã chịu thay ngươi Nghiệp Minh Ly Hỏa, để ngươi không phải chịu đau đớn khi niết bàn.”
Rời khỏi Thần Tài Điện, ta đi vòng quanh Cửu Trùng Thiên vài vòng.
Đi mãi đến khi không còn sức nữa, ta mới bắt đầu đếm những viên gạch trên đường trở về Phượng Hoàng Thần Điện.
Một viên, hai viên… chín trăm chín mươi chín viên.
Ở cánh cổng Phượng Hoàng Thần Điện, nơi thiếu ngưỡng cửa, lờ mờ hiện ra dưới ánh trăng, trước cửa, một bóng dáng gầy gò đứng đó, tà áo lay động theo gió.
Hơi thở ta như ngưng lại, ta nâng váy lên, chạy về phía bóng dáng đó. Nhưng hệ thống phanh bất ngờ trục trặc, ta đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.
Từ trên đầu ta, một tiếng thở dài khẽ khàng vang lên.
“A Tức, ngươi đều đã biết rồi.”
Ta hít hít mũi, nghẹn ngào nói:
“Sư phụ đối với con tốt quá… hu hu hu.”
Giọng sư phụ nhẹ nhàng, như đang vỗ về ta:
“Không tốt với con thì tốt với ai đây.”
“Vậy sư phụ có thể nói cho con biết, rốt cuộc Thần Doanh Sơn là như thế nào không? Thần Tài chỉ nói qua loa thôi mà!”
Ta ngẩng đầu lên, đầy mong đợi nhìn sư phụ. Sư phụ im lặng, có lẽ người cũng không ngờ rằng Thần Tài vừa đáng tin lại vừa không đáng tin như vậy.
Cuối cùng, sau một hồi nài nỉ sư phụ cả đêm, ta cũng nghe được câu trả lời mà mình muốn.
Hóa ra, tộc Phượng Hoàng sinh ra đã khắc chế Ma tộc, mà trong Thần Doanh Sơn lại phong ấn tàn hồn của Ma Tôn cổ đại.
Đó là tàn hồn của Ma Tôn…
Phượng Hoàng bình thường căn bản không chịu nổi. Chỉ có Chân Thần Phượng Hoàng với Phượng Hoàng thần mạch độc nhất vô nhị mới có thể khiến tàn hồn của Ma Thần phải quỳ xuống nhận thua.
Ta vừa là Phượng Hoàng cuối cùng của bốn biển tám cõi, vừa là Chân Thần, gần như có thể dán tên ta lên cổng Thần Doanh Sơn rồi.
“Thần Doanh Sơn ma khí quá nặng, hoang vu vô cùng, A Tức ở đó có lẽ sẽ thấy rất buồn chán.”
Đôi mắt đen láy như đêm của sư phụ phản chiếu gương mặt ngây ngô của ta, người cứ lặng lẽ nhìn ta như vậy, giọng điệu bình thản mà nói.
Vì vậy, người đã thay ta đi đến Thần Doanh Sơn, canh giữ nơi đó suốt mấy vạn năm.
Sư phụ là Thần Tôn cổ đại, dù không có Phượng Hoàng thần mạch, người vẫn có thể cưỡng ép trấn giữ Thần Doanh Sơn, chỉ là tiêu hao linh lực rất lớn.
Thêm vào đó, người còn chia một phần mười thần hồn của mình để chịu thay ta Nghiệp Minh Ly Hỏa, do đó, người mới phải bế quan suốt thời gian qua.
Nhưng lần này, vì muốn quay lại để bảo vệ ta, người không chỉ xuất quan sớm, mà còn củng cố lại phong ấn của tàn hồn Ma Tôn.
Không trách sao sắc mặt người lại nhợt nhạt đến thế.
Ta cúi đầu đầy áy náy, không dám nhìn vào gương mặt ở ngay trước mắt mình.
“Nếu như con mạnh mẽ được như Đại sư huynh và Nhị sư huynh, thì đã không để sư phụ phải lo lắng nhiều như vậy.”
“A Tức, cười một cái nào, mặt nhăn nhó nhìn không đẹp đâu.”
Sư phụ thở dài, cúi xuống đối diện với ta:
“A Tức không cần phải trở nên mạnh mẽ đến thế, hiện tại đã rất tốt rồi, mọi việc có sư phụ lo.”
“Sư phụ không thấy con phiền phức, không thấy con yếu đuối sao?”
“Không, sư phụ chỉ mong A Tức mỗi ngày đều vui vẻ.”
“Sư phụ thật là…”
Đôi mắt ta không còn chống đỡ nổi nữa, mí trên và mí dưới cứ muốn dính vào nhau.
Chữ “tốt” còn chưa kịp nói hết, ta đã ngã xuống, may mà sư phụ kịp đỡ lấy ta.
Trong cơn mơ màng, dường như sư phụ đã bế ta trở về phòng ngủ, người còn giúp ta đắp chăn thật cẩn thận.
Đêm đó, ta mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ, ta lén lút đến Thần Doanh Sơn.
Sâu trong Thần Doanh Sơn có một vực thẳm đỏ rực, nơi ngọn lửa Nghiệp Minh Ly Hỏa cháy không ngừng suốt vạn năm, như thể có thể nuốt chửng mọi thứ.
Ta nhìn thấy sư phụ đang quỳ bên bờ vực thẳm, hai tay nắm chặt, đầu cúi xuống đầy bất lực, tóc tai rối bời, y phục trên người rách tả tơi.
Khi đến gần hơn, ta nghe thấy người đang thì thầm gọi một cái tên, giọng khàn khàn đầy tuyệt vọng.
Cái tên mà người đang gọi… hình như là…
“A Tức…”