Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Cổ Đại SỐ MỆNH CỦA TA LÀ THIÊN HẬU Chương 4 SỐ MỆNH CỦA TA LÀ THIÊN HẬU

Chương 4 SỐ MỆNH CỦA TA LÀ THIÊN HẬU

2:55 chiều – 23/09/2024

Sáng sớm hôm sau, một tiểu tiên thị đến gõ cửa phòng ta.

Cốc cốc cốc, gõ rất đều nhịp.

“Tiểu Điện Hạ, Tiểu Điện Hạ, dậy chưa ạ?”

Tiểu tiên thị đẩy hé cửa, thò đầu vào:

“Thiên tộc mang rất nhiều bảo vật đến, nói là để tạ lỗi với Tiểu Điện Hạ.”

Ta lập tức tỉnh giấc, tinh thần sảng khoái chạy ngay ra tiền điện. Quả nhiên, mấy lão già của Thiên tộc đang ngồi đó uống trà, trông rất là vui vẻ, cứ như đang ở nhà mình vậy.

Thấy ta đến, họ lập tức thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm trọng như thể đang chịu oan ức gì ghê gớm lắm.

Người khổ sở nhất chính là phụ thân của Tư Dương – lão Thiên Quân.

Theo lý mà nói, ông ta vừa là thượng thần, vừa là Thiên Quân đã về hưu, không cần phải hành lễ với ta. Nhưng ông ta lại làm vậy, cúi mình thật sâu chào ta:

“Bái kiến Phượng Tức Tiểu Điện Hạ.”

Không chỉ muốn khiến ta khó xử, mà còn là kiểu bắt buộc ta phải nhận lời xin lỗi.

“Chắc lão Thiên Quân lú lẫn rồi? Ta đã niết bàn rồi.”

Chỉ cần ông ta ngại ngùng, thì ta sẽ không ngại ngùng.

Quả nhiên, lão Thiên Quân lúng túng, mắt đảo tròn:

“Đúng là ta đã lú lẫn rồi, Tiểu Điện Hạ giờ đã là thượng thần rồi.”

Ta rất chân thành gật đầu:

“Đúng là lú lẫn thật, nếu không sao ngay cả con trai mình cũng không quản nổi.”

Lão càng thêm xấu hổ, nói lắp bắp:

“Là… là ta… sơ… sơ suất.”

Nói xong, ông ta còn đánh một cái nấc dài.

Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão của Thiên tộc thấy vậy, lập tức tiến lên một bước thay lão Thiên Quân giải vây.

“Tư Dương đứa nhỏ này quá ngây thơ, cho nên mới bị con Cửu Vĩ Hồ kia lừa gạt.”

“Đúng vậy, đúng vậy, chắc chắn là con Cửu Vĩ Hồ đó đã dùng yêu pháp gì đó, khiến Tư Dương mê muội mà làm ra chuyện ngu ngốc này.”

Đường đường là Thiên Quân mà lại quá ngây thơ, đến mức hạ trùng thay thân cho ta và bị một con Cửu Vĩ Hồ lừa gạt xoay vòng.

Nghe xem, có hợp lý không?

Rốt cuộc đây là sự suy đồi của đạo đức hay là sự sụp đổ của trí thông minh vậy?

Hơn nữa, lúc ta nghe lén ở tường, dường như không phải như vậy.

Tư Dương rõ ràng chủ động hơn Linh Mộng nhiều.

Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão thấy ta im lặng, tưởng rằng ta tin vào lời nói dối của họ, trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng, vì vậy, họ dày mặt nói:

“Vậy… hay là đưa hắn về từ chỗ Triều Nhai thượng thần?”

“Tất nhiên.”

Thấy ánh mắt sáng rực hy vọng của hai lão già, ta quyết định dập tắt nó:

“Không thể.”

Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão lập tức cúi đầu ủ rũ.

Lão Thiên Quân sau khi nghỉ ngơi xong, lại đứng dậy. Ông ta vung tay ra lệnh cho mấy thiên binh khiêng hai chiếc rương rất hoa lệ đến.

Khi mở ra, ta thoáng chói mắt trước ánh sáng rực rỡ, lão Thiên Quân chỉ vào những bảo vật đủ loại trong rương:

“Sai lầm là ở Tư Dương, lần này chúng ta đến đây là để tạ lỗi với thượng thần Phượng Tức, mong thượng thần tha thứ cho hắn lần này.”

Ta nhìn đống bảo vật trong rương, mặt đầy khó xử.

Toàn là đồ tốt cả! Nhưng Tư Dương thì không phải là đồ tốt!

Nếu ta nhận những thứ tốt này, thì phải thả một kẻ không ra gì như Tư Dương trở về.

“Nếu A Tức thích thì cứ nhận đi, xem như phí tổn thất tinh thần.”

Đúng lúc này, sư phụ và Thần Tài cùng bước vào từ ngoài cửa, mỗi người một câu, kịp thời xóa tan mọi băn khoăn của ta.

Mấy lão già của Thiên tộc vừa thấy sư phụ, chân lập tức mềm nhũn, đồng loạt quỳ xuống.

“Cầu xin Thần Tôn tha cho Tư Dương, Thiên tộc không thể không có Thiên Quân!”

Sư phụ bước thẳng đến chỗ ta, không thèm liếc nhìn họ lấy một cái:

“Hôn ước giữa Phượng Tức và Thiên tộc bị hủy bỏ. Lão Thiên Quân có thể đến chỗ Triều Nhai để đón người. Nếu còn lần sau…”

“Sẽ không bao giờ có lần sau nữa!”

Lão Thiên Quân kích động đến mức suýt không quỳ vững.

May là mấy vị đồng sự của ông ta nhanh tay đỡ lấy, lập tức đưa ông ta lên mây lành, họ vội vã đi đón người.

Thần Tài nhìn qua đống bảo vật trong rương, nước dãi chảy dài:

“Quả là không thiệt, làm ta cũng muốn nhận một đơn ‘thay thế chịu đòn’ quá, tiếc là…”

Ta cảm thấy hắn đang có ý gì khác:

“Tiếc cái gì?”

“Tiếc là Cửu Trùng Thiên giờ không còn ai dám nhận đơn giống Tư Dương nữa.”

Thấy ta có vẻ thắc mắc, Thần Tài tốt bụng giải thích:

“Triều Nhai là người nổi tiếng tay nhanh ở Cửu Trùng Thiên, chắc giờ này Tư Dương đã bị loại bỏ thần cốt rồi.”

Vậy thì chẳng khác nào bị đá ra khỏi Thần giới…

Chẳng trách sư phụ và Thần Tài đồng ý thả hắn về.

Thiên tộc mà biết… có đòi lại bảo vật không đây? Phải nhanh chóng cất chúng đi mới được.

Thần Tài đi quanh điện một vòng:

“Bách Hoa Tô của ta đâu?”

Ta giả vờ ngây ngô cười cười:

“Bách Hoa Tô gì chứ haha, thứ đó ta làm sao mua được?”

Thần Tài tức đến nghẹn lời, chỉ vào ta “Ngươi, ngươi, ngươi” cả buổi. Ta giơ cổ tay lên, nháy mắt với hắn, rồi quay sang sư phụ:

“Sư phụ, giúp con tháo chuỗi hạt này ra được không?”

“Sao vậy, A Tức không thích à?”

Giọng sư phụ thật dịu dàng, ta lắc đầu:

“Không phải, là Thần Tài đã niệm chú lên đó, con không tháo ra được. Hắn nói nếu con tháo ra được thì sẽ gọi con là tổ mẫu.”

Nghe xong lời ta nói, Thần Tài mặt mày hoảng hốt ngẩng đầu lên.

Trong mắt sư phụ hiện lên nét cười, người đưa tay giúp ta tháo chuỗi hạt khỏi cổ tay, ta cầm chuỗi hạt lên, lắc lắc trước mặt Thần Tài:

“Nào, gọi tổ mẫu đi.”

Thần Tài giật giật mí mắt, điệu bộ như tiểu thư đài các xoa xoa thái dương:

“Ôi chao, ta đau đầu quá, ta còn việc phải đi trước.”

Ta nhìn sư phụ cầu cứu, sư phụ mỉm cười, phất tay một cái, Thần Tài lập tức bị cố định tại chỗ, không nhúc nhích được.

“Phượng Tức, ngươi quá đáng lắm đấy! Không chơi phép thuật gian lận như vậy chứ!”

“Gọi một tiếng tổ mẫu là có thể thả ngươi đi!”

Tiểu tiên thị của Phượng Hoàng Thần Điện đang bưng khay đi ngang qua điện thì tình cờ nghe thấy tiếng “Tổ mẫu!” vang dội của Thần Tài, giật mình đứng sững tại chỗ.

Ngày hôm sau, cả Cửu Trùng Thiên đều biết, Phượng Tức có thêm một đứa cháu thất lạc nhiều năm.

Đứa cháu đó là Thần Tài.

Suốt một ngàn năm sau, Thần Tài không hề đến Phượng Hoàng Thần Điện.

Hỏi đến thì hắn chỉ bảo là bận đi kiếm thêm thu nhập.

Nghe nói sau khi Tư Dương trở về Thiên tộc, hắn đã không qua khỏi, Thiên tộc vội vàng chọn một Thiên Quân mới.

Khi Thần Tài kể ta nghe chuyện này, chúng ta đã hóa giải hiểu lầm, cùng nhau đi nhổ lông mấy Thần thú mới mọc.

Chỉ là hắn vẫn không chịu đến Phượng Hoàng Thần Điện.

Tiểu tiên thị nói, đó gọi là rối loạn căng thẳng sau chấn thương. Vì vậy, hắn đã bỏ lỡ hộp Bách Hoa Tô mà sư phụ đặc biệt đến tìm Bách Hoa Tiên Tử để mua về.

Vẫn là nhờ mặt mũi của sư phụ mới được.

“Ăn chậm thôi, Kim Quang sẽ không đến tranh với con đâu.”

Sư phụ ngồi đối diện ta, nhìn ta từng miếng một ăn Bách Hoa Tô, khóe mắt người nở nụ cười không che giấu được.

Một lúc sau, người bất ngờ lên tiếng:

“A Tức, ngày mai ta phải cùng Chiết Phong quay lại Thần Doanh Sơn một chuyến.”

Miệng ta đầy Bách Hoa Tô, nói chuyện lúng búng:

“Sao vậy ạ?”

Sợ ta bị nghẹn, sư phụ rót cho ta một cốc nước:

“Không có gì, chỉ đi xem phong ấn một chút, tiện thể để Chiết Phong thay thế Nguyệt Lạc.”

“Vâng ạ.”

Ta nuốt miếng Bách Hoa Tô cuối cùng:

“Lâu rồi không gặp Nhị sư huynh, con cũng nhớ huynh ấy.”

Sư phụ đưa tay lau sạch vụn bánh trên miệng ta, mỉm cười:

“Rất nhanh thôi con sẽ gặp lại huynh ấy, A Tức, khi ta không có ở Cửu Trùng Thiên, nếu có chuyện gì thì hãy tìm đến Kim Quang, hắn không sợ phiền đâu.”

Ta ngẩn ra một chút, rồi gật đầu lia lịa.

Nụ cười của sư phụ thật đẹp biết bao, nếu không phải vì người đã quá tuổi tham gia cuộc thi mỹ nam của bốn biển tám cõi, thì danh hiệu mỹ nam số một chắc chắn thuộc về sư phụ.

Sau khi sư phụ và Đại sư huynh rời đi, ta ở Phượng Hoàng Thần Điện một mình thật chán.

Tiểu tiên thị nhảy nhót chạy đến tìm ta:

“Tiểu Điện Hạ, Tiểu Điện Hạ, lần trước Thiên tộc gửi đến một rương bảo vật lớn, người vẫn chưa mở ra đâu!”

Có một tiểu tiên thị nhớ dai thật là quan trọng, nếu nàng không nói, ta suýt nữa cũng đã quên mất.

Vì vậy hai chúng ta nhìn nhau một cái, quyết định:

“Đi thôi!”

Một cái dịch chuyển, ta đã đến căn phòng chất đầy bảo vật trong điện phụ. Chỉ là thuật dịch chuyển của tiểu tiên thị học có chút vấn đề, nàng ấy dịch chuyển lên trần nhà của điện phụ.

Thiên tộc đúng là đã chi rất nhiều để đưa Tư Dương trở về, dù cuối cùng họ vẫn bị lỗ nặng.

Khai Thiên Tịch Địa Châu, Như Ý Càn Khôn Đại, Chiếu Thiên Ấn, Kim Hà Quán, Kim Giao Tiễn…

Phát tài rồi, phát tài rồi, toàn là những món quý giá, thậm chí còn có cả Tô Hồi Kính. Nghe nói thứ này có thể nhìn thấy quá khứ, rõ ràng như chiếu tổ tiên mười tám đời.

Ta lập tức nổi hứng, nhanh chóng mang Tô Hồi Kính về phòng ngủ để nghiên cứu.

Sau một hồi mày mò, cuối cùng ta cũng biết cách sử dụng nó. Khi Tô Hồi Kính vừa mở ra, một luồng sáng mạnh mẽ chiếu thẳng vào mắt, ta theo phản xạ nhắm mắt lại.

Khi mở mắt ra, trong gương đã có hình ảnh.

“A Tức, hôm nay con lại cãi nhau với Sơn Di rồi?”

“Ai bảo hắn cứ gọi con là gà mờ!”

Tại sao trong gương cũng có một A Tức?

Và giọng nói đó, ta không thể nhầm được.

Là sư phụ.

Quả nhiên, sư phụ xuất hiện trong gương, người đang cầm một đĩa trái cây, đặt lên bàn đá, một bàn tay thanh mảnh vươn tới, lấy một quả.

Tiếng “cốc” vang lên khi quả bị cắn một miếng, rồi một giọng nói có chút bực bội vang lên:

“Càng ngày càng có nhiều thần trên Cửu Trùng Thiên, ai cũng trông giống nhau, ta chẳng phân biệt nổi ai với ai, thật phiền phức.”

Sư phụ mỉm cười, chọn một quả đỏ nhất trong đĩa, đưa qua, lại một tiếng “cốc” nữa.

“Mà họ lại cực kỳ lịch sự, việc đầu tiên khi lên Cửu Trùng Thiên là đến thăm mấy lão già như chúng ta, ngươi không biết mỗi lần phải giữ vẻ mặt nghiêm túc mệt thế nào đâu.”

“A Tức không muốn gặp thì sau này không gặp nữa.”

Trong ánh mắt của sư phụ là sự dịu dàng mà ta chưa từng thấy.

“Ồ, không gặp cũng không hay lắm, dù sao cũng có A Uyên nhắc nhở ta.”

Một bóng hình rực đỏ xuất hiện trong gương, quay lưng lại với ta, ngồi trên bàn đá, đôi chân đung đưa.

“Đều tại A Uyên.”

Miệng nói trách, nhưng giọng điệu lại đầy thoải mái.

Vừa dứt lời, bóng dáng đỏ rực ấy quay đầu lại, từ từ cúi xuống gần sư phụ, mái tóc bị gió thổi bay phớt qua chóp mũi sư phụ:

“Ngày nào cũng nhìn gương mặt đẹp nhất bốn biển tám cõi của A Uyên, ai mà nhớ được mấy gương mặt tầm thường đó chứ.”

Một lớp đỏ nhạt từ từ phủ lên đôi tai của sư phụ.

Tay ta run rẩy, làm rơi Tô Hồi Kính xuống đất, trong gương hiện lên một khuôn mặt có đến chín phần giống ta.

Nếu phải nói có điểm gì khác… Có lẽ là ở nét mũm mĩm trên khuôn mặt này.

Nhưng ta biết đó không phải ta, dù nàng ấy cũng được gọi là A Tức.

A Tức trong gương trông như đã quen biết sư phụ từ rất lâu, rất lâu rồi. Giữa họ có một sự thân quen khó có thể diễn tả bằng lời.

Nàng ấy thường nghiêng đầu nhìn sư phụ mỉm cười, khi có việc cần sư phụ giúp thì luôn gọi người là “A Uyên” từng tiếng một. Sư phụ cũng chiều theo nàng ấy, ánh mắt nhìn nàng ấy luôn mang vài phần yêu thương.

Ta nhìn thấy hai người họ cùng nhau đi đến vườn rau phía sau Phượng Hoàng Thần Điện. Vườn rau này đã bỏ không rất lâu, không lâu trước đây ta vừa trồng mấy giàn dưa chuột.

Vừa có thể làm mặt nạ, vừa có thể chế biến thành dưa chua, dưa muối, dưa bào…

Thật là một công đôi việc.

A Tức trong gương tạo ra một cái xẻng, hùng hổ đào từng hố. Nàng ấy rắc vào đó hạt giống linh thảo, rồi cẩn thận lấp lại hố. Sau đó, nàng ấy kéo đến một thùng nước linh, “rào” một tiếng, đổ làm sụp đổ hết các hố vừa lấp.

Thử vài lần vẫn không thành công, nàng ấy giận dữ ném cái xẻng đi:

“Khó quá, khó quá, đời này không có việc gì khó, chỉ cần biết bỏ cuộc là xong, cái giống linh này, ta không trồng nữa.”

Sư phụ xắn tay áo, lấy dụng cụ từ tay nàng ấy. Chỉ một lát sau, tất cả hạt giống đã được trồng ngay ngắn trong đất.

Hình ảnh trong gương lại chuyển cảnh, ta thấy Đại sư huynh và Nhị sư huynh đang đánh nhau.

“A Tức” hùng hổ lao tới, một tay túm một người, kéo cả hai ra. Nàng ấy trừng mắt, đôi mắt phượng đẹp đẽ sáng rực:

“Hai đứa nhóc này lại đánh nhau nữa rồi!”

Đại sư huynh và Nhị sư huynh lập tức khoác vai nhau, ra vẻ thân thiết.

“Sư phụ, ngài nhìn nhầm rồi, chúng con đang luyện tập thôi mà.”

“Huynh đệ mà đánh nhau thì không gọi là đánh nhau.”

“Thế gọi là gì?”

“A Tức” nhướn mày, vẻ mặt đầy hứng thú chờ đợi nghe lý do. Đại sư huynh và Nhị sư huynh đồng thanh đáp:

“Gọi là học hỏi lẫn nhau.”

Vừa nói xong, mỗi người nhận được một cú đánh vào đầu.

Ta càng thêm bối rối, tại sao Đại sư huynh và Nhị sư huynh lại gọi nàng ấy là sư phụ?

Trong gương tiếp tục hiện lên những hình ảnh về sư phụ, Đại sư huynh, Nhị sư huynh và “A Tức” cùng nhau trải qua cuộc sống thường ngày trên Cửu Trùng Thiên.

Những hạt giống linh thảo trong vườn rau cũng đã kết trái. Ta thấy “A Tức” chia những trái linh thảo này cho các thần tiên trên Cửu Trùng Thiên.

Nàng ấy nói với họ rằng đây là thứ tốt giúp tăng cường tu vi. Nhưng ngay sau đó, nàng ấy lại quay đầu nhăn mặt làm trò với sư phụ và thì thầm:

“Hôm qua ta thử một quả, chua lắm.”