Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Cổ Đại SỐ MỆNH CỦA TA LÀ THIÊN HẬU Chương 6 SỐ MỆNH CỦA TA LÀ THIÊN HẬU

Chương 6 SỐ MỆNH CỦA TA LÀ THIÊN HẬU

2:56 chiều – 23/09/2024

19.

Ma tộc quay trở lại, muốn đoạt lại tàn hồn của Ma Tôn, chúng suýt nữa đã thành công.

Cửu Trùng Thiên đã phải hao tổn rất nhiều công sức mới có thể phong ấn tàn hồn đó trở lại, tộc Phượng Hoàng vì thế mà toàn tộc diệt vong.

Điều kỳ lạ là, từ trong Nghiệp Minh Ly Hỏa của vực sâu đỏ, một quả trứng phượng hoàng từ từ bay lên.

Sư phụ nhìn thấy quả trứng, hốc mắt của người dường như có chút ửng đỏ.

Quả trứng đó chính là ta.

Tô Hồi Kính dần tối lại, giọng của sư phụ vang lên bên tai ta:

“Nghiệp Minh Ly Hỏa là thần hỏa từ thời viễn cổ, chỉ có A Tê mới có thể tái sinh từ ngọn lửa đó.”

Vậy thì hoàn toàn không giống như Thần Tài đã nói.

Nói rằng vì ta là Chân Thần, nên khi niết bàn mới có sự đối đãi đặc biệt, và Thiên Đạo đã cử Nghiệp Minh Ly Hỏa đến để thiêu ta.

Thực ra, ngọn lửa này chỉ thiêu ta, chỉ thiêu một mình ta.

Sau khi biết mình chính là Phượng Tê, tâm trạng của ta đã khá hơn nhiều.

Thì ra ta, bản thể chính, lại lợi hại đến thế.

Nhưng ký ức của ta ở kiếp trước đâu rồi? Tại sao ta chẳng có chút ký ức nào hết?

Sư phụ chỉ cần nhìn ta một cái là đã biết ta đang nghĩ gì.

“A Tức, thần hồn của con không hoàn chỉnh, vì vậy con không có phần ký ức thuộc về Phượng Tê.”

“Không hoàn chỉnh là bao nhiêu?”

“Chỉ còn một phần mười.”

Gần như là không có, thật sự là quá đáng thất vọng.

“Vậy con không thể trở lại thành Phượng Tê nữa sao?”

Sư phụ gật đầu.

Vừa mới tìm lại được thân phận, thì lại bị thông báo rằng mật khẩu tài khoản đã bị quên mất, không thể đăng nhập được.

Có ai có thể thất vọng hơn ta không chứ?

Sư phụ mỉm cười:

“A Tức không cần phải trở lại thành Phượng Tê, chỉ cần con biết rằng con chưa bao giờ là cái bóng thay thế là đủ.”

“Nhưng con cũng muốn có được ký ức trọn vẹn đó.”

Bất ngờ, một ý nghĩ lóe lên trong đầu ta.

Nếu Tô Hồi Kính có thể nhìn thấy quá khứ, vậy chẳng phải là… Ta cũng có thể nhìn thấy quá khứ của sư phụ sao?

Vì vậy, ta chớp mắt liên tục với sư phụ, đôi mắt long lanh đầy kỳ vọng, sư phụ không hiểu:

“Mắt con sao thế? Có bụi bay vào à?”

Ta bèn mạnh dạn nắm lấy tay sư phụ, nhét Tô Hồi Kính vào tay người. Sư phụ muốn né tránh, nhưng không kịp.

Tô Hồi Kính dường như khựng lại một chút, sau đó hnh ảnh bắt đầu xuất hiện trong gương.

Ban đầu, nó không khác gì so với những gì ta đã thấy trước đây.

Sư phụ và Phượng Tê quả thật là đôi bạn thân không rời trên Cửu Trùng Thiên. Trong vòng mười bước chắc chắn sẽ có đối phương, nhưng nhìn kỹ hơn thì thấy có gì đó không đúng.

Phượng Tê nhặt một quả trái cây, cắn một miếng rồi nhăn mặt:

“Chua quá, nhưng không nên lãng phí.”

Nói xong, nàng liền nhét quả đó vào miệng sư phụ, sư phụ không chỉ không chê, mà còn mỉm cười ăn hết quả đó. Ăn xong, người còn đưa tay nhéo nhẹ má Phượng Tê.

Phượng Tê có khuôn mặt chuẩn hình trái xoan, xinh đẹp rạng rỡ.

Ta vô thức chạm vào mặt mình, đầy đặn và phúng phính.

Sư phụ ngồi trong điện phụ, cầm một cuộn trúc giản trên tay, Phượng Tê nằm ngủ ngon lành trên đùi người.

Khi nàng tỉnh dậy, đôi mắt phượng sáng ngời nhìn sư phụ chằm chằm, rồi vòng tay qua cổ người:

“A Uyên, đừng đọc nữa, mấy quyển sách này làm sao đẹp bằng ta được.”

Ánh mắt sư phụ tối lại, người đặt trúc giản xuống, rồi xoay người áp nàng lên giường. Ngọn nến trên bàn bỗng nhiên tắt, trong gương vang lên những âm thanh kỳ lạ, xen lẫn tiếng thở dốc nhẹ.

Ta mơ hồ nhìn sư phụ.

Mặt sư phụ đỏ bừng một cách không tự nhiên, người vội vàng che mắt ta lại, Tô Hồi Kính cũng bị người cất đi, không cho ta xem tiếp nữa.

________________________________________

20.

Vì trò đùa này của ta mà sư phụ phải tạm thời quay lại Cửu Trùng Thiên.

Đại sư huynh và Nhị sư huynh vẫn đang mong ngóng người trở về ở Thần Doanh Sơn, vì thế, sư phụ chỉ ở lại một đêm.

Đêm đó người còn dành thời gian ngồi cùng ta trên mái nhà ngắm sao.

Ngày hôm sau, ta với đôi mắt thâm quầng lại lết vào vườn rau trồng cà chua.

Từ giờ trở đi, ta sẽ không thức khuya nữa.

Thần Tài đến, nhìn ta một lúc rồi nói:

“Thương Uyên đúng là cầm thú, ngươi vẫn còn là một đứa trẻ!”

Ta lườm hắn:

“Không được nói xấu sư phụ!”

Hắn nhìn khu vườn đã trở lại như cũ:

“Sao không trồng dưa chuột nữa? Dưa chuột ngon lắm, hôm qua ta mang về Thần Tài Điện còn không đủ chia.”

Ta đưa hạt giống và dụng cụ cho hắn, rồi tự mình đi tìm một chỗ mát dưới tán cây nằm nghỉ.

“Cà chua ngon hơn, tự trồng, càng làm nhiều càng có nhiều.”

Thần Tài vừa trồng vừa khen:

“Đất này tốt, lần sau trồng dưa hấu đảm bảo ngọt.”

Bỗng nhiên, ta nhớ ra việc Thần Tài hôm qua ăn dưa chuột của ta còn lừa ta một vố:

“Tại sao ngươi không nói với ta rằng ta chính là Phượng Tê?”

Thần Tài cười hì hì:

“Bí mật ấy mà, tất nhiên là tự mình khám phá ra mới kích thích chứ!”

Ta thực sự muốn chôn hắn xuống đất.

“Vả lại, Phượng Tê là bậc tiền bối, có thể xem là tổ tông của ta, sao ta dám nói bậy về trưởng bối chứ.”

“Xem ra việc ta bắt ngươi gọi ta là bà nội lần trước vẫn đúng rồi.”

Động tác của Thần Tài dừng lại, hắn nhe một hàm răng trắng đều tăm tắp ra:

“Nhưng nếu tính theo thời gian trứng sinh ra ngươi, thì ta vẫn lớn tuổi hơn nhiều. Ta là tam ca trong gia đình nhà ngoại của ngươi đấy.”

Không ngờ, hắn thực sự là ngoại tổ phụ đời thứ ba của ta.

Mỗi lần đến, Thần Tài đều mang theo một ít tin tức mới nhất.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Hắn nói rằng lão Thiên Quân đã truyền toàn bộ tu vi của mình cho Tư Dương, nhưng sau đó Tư Dương biến mất, lão Thiên Quân trực tiếp lên cơn đau tim.

Ban đầu, họ còn hy vọng ông ta có thể giành lại ngôi vị Thiên Quân, nhưng giờ thì hy vọng đó hoàn toàn tiêu tan.

Mười tám đời đơn truyền, truyền đến ông ta là coi như kết thúc.

Ta vừa tiêu hóa hết lượng thông tin này, còn chưa kịp nói gì, Thần Tài lại tiếp tục:

“Ngươi đoán xem hắn đã đi đâu?”

Ta nghĩ một lát:

“Không lẽ hắn chạy đến tộc Cửu Vĩ Hồ tìm Linh Mộng rồi sao…”

Biểu cảm trên mặt Thần Tài thật phong phú, hắn khó khăn gật đầu hai cái.

Ta kinh ngạc.

Đây đúng là não tình yêu đỉnh cao nha.

“Ta mới biết được cách đây vài ngày, hóa ra Tư Dương và Linh Mộng đã có mối lương duyên kéo dài mười kiếp mười đời.”

“Không lẽ chính là mười lần độ kiếp của hắn?”

Thần Tài nhìn ta với ánh mắt ngưỡng mộ, như thể đang khen ngợi sự suy đoán chính xác của ta.

“Ta đã nói rồi mà, độ kiếp không thể quá nhiều, nhiều quá dễ sinh chuyện.”

“Tư Dương mỗi lần độ kiếp đều gặp Linh Mộng.

Đời thứ nhất, Tư Dương là thích khách, Linh Mộng là thanh kiếm.

Đời thứ hai, Tư Dương là đầu bếp, Linh Mộng là chiếc thìa.

Đời thứ mười, Tư Dương là cơn gió, Linh Mộng là hạt cát, cứ thế quấn quýt đến tận chân trời.”

Nghe xong, ta không khỏi muốn vỗ tay cho tình yêu cảm động sâu sắc của họ. Thần Tài liếc ta một cái, khiến ta dừng việc vỗ tay ngay lập tức.

“Linh Mộng đã trải qua một trận thập tử nhất sinh dưới tay Triều Nha, suýt nữa hồn bay phách tán. Nghe nói Tư Dương vì quá si tình, đã truyền cho nàng một nửa tu vi của mình, còn đang tìm cách khác để giúp nàng phục hồi hình người. Dạo này ngươi cứ ở lại Cửu Trùng Thiên, đừng chạy lung tung, chờ Thương Uyên quay lại.”

Cuối cùng, hắn xoa cằm bổ sung:

“Không hiểu sao, ta cứ có cảm giác không tốt.”

Ta gật đầu lia lịa.

Dù sao thì bản thể của Thần Tài…. cũng là một con quạ.

Điều tốt thì không linh, điều xấu thì lại linh nghiệm ngay.

21.

Phong ấn ở Thần Doanh Sơn dường như không còn ổn định, sư phụ đi đã lâu nhưng vẫn chưa có tin tức gì.

Chớp mắt đã đến sinh thần của ta, tiểu tiên thị hỏi ta muốn ăn món nào trong Bát Đại Ẩm Thực. Ta chọn món lẩu, thứ mà nàng có vẻ đã quên mất.

Tiểu tiên thị hăng hái chuẩn bị tám món mặn, tám món chay, và tám món nguội.

“Ăn lẩu tại sao lại cần món nguội?”

“Để ăn trong lúc chờ nước sôi ấy mà.”

Nàng nói nghe rất hợp lý.

Nồi chưa kịp sôi, chúng ta đã no căng bụng, cả hai đành nhìn nhau im lặng.

Cuối cùng, ta phá vỡ bầu không khí:

“Còn mười sáu món nữa, giờ phải làm sao đây?”

“Tiểu Điện Hạ.”

Tiểu tiên thị chớp chớp mắt:

“Ngài có ngại ăn lẩu cả ba bữa ngày mai không?”

“Ta có ngại.”

“Vậy thì…” nàng nhìn ta vẻ lúng túng.

“Vì sao A Tức không đợi chúng ta mà đã ăn trước rồi?”

Nghe giọng nói này—

Ta vui mừng trong lòng, đặt đũa xuống và lập tức chạy ra ngoài.

Nhị sư huynh, người ta đã lâu không gặp, đang bước nhanh về phía ta, tay cầm một chiếc hộp tinh xảo:

“Sinh thần vui vẻ.”

Đi phía sau là Đại sư huynh và sư phụ.

Sao sư phụ lại đi cuối cùng? Lâu rồi không gặp người, ta nhớ người biết bao.

Ta kinh ngạc nhìn ba người họ:

“Các người đều đến đây, vậy Thần Doanh Sơn thì sao?”

Đại sư huynh nhướn mày:

“Để kịp về chúc mừng sinh thần 150,000 tuổi của A Tức, ta và Nguyệt Lạc cùng sư phụ đã phải làm việc thêm giờ để đặt thêm mười lớp phong ấn lên tàn hồn đó.”

Nhị sư huynh cười:

“Muốn phá vỡ mười lớp phong ấn đó, trừ khi Ma tộc tự sát hàng loạt.”

Sư phụ không nói gì, coi như ngầm đồng ý, vậy là ta yên tâm rồi.

Đại sư huynh nhìn thấy tám món mặn, tám món chay trên bàn chưa kịp dọn đi, mắt sáng rực, ngay lập tức kéo Nhị sư huynh ngồi xuống, thuần thục bỏ từng đĩa thức ăn vào nồi lẩu, vừa nhúng vừa hỏi ta:

“A Tức có phải đã đoán chúng ta sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn mấy món này rồi không?”

Ta nhìn lên xà nhà, nơi tiểu tiên thị đang ngồi, thật trùng hợp, nàng cũng đang nhìn ta.

Cả hai đều có chút chột dạ.

Ta cười gượng:

“Tất nhiên là ta đã đoán được, nên mới chuẩn bị mấy món các người thích ăn.”

Nhị sư huynh vớt một cọng rau xanh từ trong nồi:

“Nhưng ta không ăn ngò.”

Ta nhanh tay gắp cọng ngò đó bỏ vào bát của sư phụ:

“Sư phụ thích ăn!”

Nhị sư huynh nhìn sư phụ đầy nghi hoặc:

“Sao ta nhớ là sư phụ không thích ăn ngò nhỉ?”

Sư phụ bình tĩnh ăn cọng ngò đó:

“Bây giờ ta thích rồi.”

Đại sư huynh và Nhị sư huynh cùng ngẩn người, ta vui mừng như vừa ăn hết một trăm cân ngò.

Ăn xong lẩu, Đại sư huynh kéo Nhị sư huynh đi hoạt động gân cốt, ta đi dạo trong sân cùng sư phụ, bọn ta không nói gì trên suốt quãng đường.

Đang đi, sư phụ đột nhiên dừng lại, quay người đưa tay về phía ta. Dưới ánh trăng chiếu rọi, gương mặt người càng thêm phần tuyệt mỹ. Ta ngơ ngác một lát, nhưng ngay lập tức nắm lấy tay người.

Sư phụ nắm tay ta, đi được vài bước, cả Cửu Trùng Thiên bắt đầu rung chuyển dữ dội—