Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Cổ Đại KIẾP NÀY TA CHỌN LÀM NGƯỜI TÀN ÁC Chương 3 KIẾP NÀY TA CHỌN LÀM NGƯỜI TÀN ÁC

Chương 3 KIẾP NÀY TA CHỌN LÀM NGƯỜI TÀN ÁC

10:31 chiều – 23/09/2024

5

Có vẻ như bệnh tình của ta lại nặng thêm.

Ta chỉ cảm thấy lạnh buốt, mơ hồ chui vào chăn, mong có thể ấm lên. Nhưng không có ích gì, ta quá lạnh, lồng ngực đau nhói, máu không ngừng trào ra từ miệng. Ta đau đến sắp chết rồi. Có lẽ đầu óc ta đang mơ hồ, ta bò ra khỏi chăn, cố sức đập vào cánh cửa lớn.

“Thả ta ra ngoài, huynh trưởng, Tạ Trì, ta không muốn ở đây nữa…”

Ta như bị kéo trở lại hai năm trước, khi tiên đế đánh ta đến thân đầy thương tích, lưng đau nhức âm ỉ, nỗi sợ thấm sâu vào tận đáy lòng, khiến ta nghẹt thở.

Ta đập cửa đến điên cuồng, tìm kiếm sự cứu rỗi, nhưng chẳng đợi được ai. Chỉ có tin tức từ Cố Nghi Tuyết, được người mang đến.

“Nương nương nhà chúng ta cũng bệnh rồi, bệ hạ và Thái phó đều ở bên nàng, đâu có thời gian mà đến thăm ngươi?”

“Có những người không thể sánh được với nương nương của chúng ta, tốt nhất đừng tự rước nhục vào thân.”

“Đã muốn chết thì chết cho gọn gàng đi, đập đầu vào tường hay treo cổ đều được.”

Xuân Vũ buông lời châm chọc, từng câu nói như lưỡi dao đâm vào tim ta.

Nàng nói đúng, ta không muốn chết. Nếu thật sự muốn, ta có hàng vạn cách để làm điều đó và chết lâu rồi.

Ánh mắt ta dần trở nên sáng tỏ, ta buông tay khỏi cánh cửa.

Ta không sai, tại sao ta lại phải chết?

Cố Nghi Tuyết vẫn sống yên ổn, nếu ta chết, nàng sẽ đạt được mọi ước nguyện của mình. Nàng đã hại ta đến mức này, dựa vào đâu mà có thể sống an nhàn?

Cơn giận trào dâng, lại một ngụm máu phun ra, ta chẳng buồn lau đi, mà lảo đảo leo qua cửa sổ. Trên đường đi, ta vấp ngã liên tục, cố né tránh cung nhân và tìm đến Ngự Thư Phòng. Thái giám đứng canh cửa định ngăn ta, nhưng ta đã đẩy cửa vào.

Tạ Trì đang xem tấu chương, bên cạnh là Cố Nghi Tuyết đang say ngủ.

“Ai đó?”

Hắn cau mày, vội vàng che tai Cố Nghi Tuyết lại. Nhưng khi nhìn thấy dòng máu chảy xuống cằm ta, hắn hoảng hốt.

“Tương Nghi!”

Hắn thốt lên, đôi mắt rối loạn, vội vã vén tay áo lao tới ôm lấy ta.

“Thái y, gọi thái y mau!”

Hắn run rẩy đưa tay lau máu trên khóe môi ta, đôi mắt đỏ hoe.

“Sao lại thổ huyết? Nàng bị làm sao vậy?”

Lạ kỳ thay, ta không né tránh sự chạm vào của hắn, chỉ dụi đầu vào lòng hắn:

“Tạ Trì, ta đau lắm…”

Cố Nghi Tuyết bị đánh thức, thấy ta đang rúc vào lòng Tạ Trì, sắc mặt nàng thoáng chốc gần như không giữ nổi.

“Tương Nghi tỷ tỷ làm sao vậy? Trì ca ca, đã gọi thái y chưa? Tương Nghi tỷ tỷ có chuyện gì không?”

Nàng giả vờ lo lắng, nhưng cũng thực sự gấp gáp. Nàng đã nghe rõ Tạ Trì gọi thái y, giờ nói vậy chỉ để cho ta nghe.

Trước đây, ta luôn khinh thường nàng, không muốn dây dưa với Tạ Trì hay nhận sự thương hại, bù đắp từ hắn. Những lời nàng ta nói lọt vào tai chỉ càng thêm châm chọc ta. Nàng nghĩ rằng ta sẽ như mọi khi, đẩy Tạ Trì ra và lạnh lùng nói không cần hắn quan tâm, để nàng đạt được ý nguyện.

Nhưng Xuân Vũ đã nhắc nhở ta, nếu ta cứ tiếp tục xa lánh họ, ta sẽ lặng lẽ chết trong cung điện lạnh lẽo, đến mức không ai đến thu dọn thi thể. Còn Cố Nghi Tuyết sẽ ngồi lên ngôi hoàng hậu, được huynh trưởng và Tạ Trì cưng chiều suốt đời.

Nhưng vì sao ta phải để điều đó xảy ra? Ta chẳng sống được bao lâu nữa, vậy tại sao lại để nàng sống tốt? Yếu đuối ư? Ta cũng có thể giả vờ mà, hơn nữa, ta thực sự đang bệnh.

Tạ Trì ôm chặt lấy ta, dường như không nghe thấy lời của Cố Nghi Tuyết nói. Khi cúi xuống, hắn mới nhận ra ta vẫn mặc y phục hôm rơi xuống hồ.

“Mau mang y phục mới đến đây!”

Hắn cau mày, siết chặt ta trong vòng tay, rồi bế vào trong phòng, bắt đầu đưa tay cởi bỏ dây buộc áo của ta. Khi chạm đến cổ áo, hắn nhìn ta, thấy ta không từ chối, liền tiếp tục cởi lớp áo trong, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn đỏ cả mắt.

Ngón tay hắn chạm lên lưng ta, ta không thể kìm chế được sự run rẩy, sắc mặt tái nhợt đi vài phần. Ngay sau đó, hắn ôm chặt lấy ta vào lòng, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ tay ta, ta nghe hắn thì thầm:

“Tại sao không nói cho ta biết?”

Nói cho hắn biết điều gì? Tiên đế đã hành hạ ta sao?

Nhưng những điều này, chẳng lẽ hắn không biết?

“Các người đang làm gì vậy hả?”

Cố Nghi Tuyết có chút bất an, nhưng khi nàng vén rèm trong phòng lên, cảnh tượng trước mắt khiến nàng tức giận đến phát hỏa.

“Ra ngoài!”

Đây là lần đầu tiên, Tạ Trì đuổi Cố Nghi Tuyết đi, đến chính nàng ta cũng không dám tin. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Tạ Trì, nàng nghiến răng thả rèm xuống, cũng không quên lườm ta một cái.

“Tạ Trì, ngươi có tình cảm với Cố Nghi Tuyết, đúng không?”

Nhân lúc hắn giúp ta mặc lại y phục, ta hỏi điều mà bấy lâu nay luôn muốn biết, dù rằng ta đã biết câu trả lời.

Hắn nhìn đôi mắt u ám của ta, rồi phủ nhận:

“Ta chỉ coi Nghi Tuyết như muội muội.”

Ta nhìn thấu sự giả dối trong lời hắn, nhưng không vạch trần. Ta chỉ siết chặt tay hắn đang nóng bỏng.

Trong thoáng chốc, ta như nhìn thấy hình ảnh lo lắng đến sốt vó của thiếu niên năm nào khi ta rơi xuống nước.

Nhưng lòng người… thật quá dễ thay đổi.

6

“Vậy còn ta? Trong lòng ngươi có ta không?”

Ta biết hắn đang nói dối, nhưng ta không quan tâm, sự áy náy của hắn sẽ là lưỡi dao sắc bén nhất đối với ta.

“Từ đầu đến cuối, trong lòng ta chỉ có mình nàng.”

Lời hắn thốt ra nghe rất chân thành, ánh mắt đầy vẻ thành khẩn. Ta nhìn hắn, nước mắt bất chợt rơi xuống.

Đúng lúc đó, thái y vội vàng đến, Tạ Trì cuống quýt gọi người bắt mạch cho ta, không quên lau nước mắt trên mặt ta. Nhưng khi nghe câu trả lời từ thái y, hắn phát điên túm lấy cổ áo thái y mà gào lên:

“Chỉ là cơ thể suy nhược một chút, sao có thể bệnh nặng đến mức này, mạng chẳng còn bao lâu nữa là có ý gì hả?!”

Hắn vừa hỏi thái y, lại như đang tự hỏi chính mình.

“Tạ Trì, ta mệt rồi.”

Ta tựa vào giường, khẽ nói.

“Mau đi sắc thuốc, nếu không chữa khỏi cho nàng, coi chừng cái đầu của ngươi!”

Hắn cuối cùng cũng buông tha cho thái y.

Khi mọi người rời đi, hắn lập tức nắm chặt tay ta, giọng hắn khàn khàn:

“Xin lỗi, Tương Nghi, xin lỗi.”

Lời xin lỗi muộn màng, có ích gì?

Ta siết chặt tay hắn, muốn bóp gãy, nhưng ta không còn sức, lực ta yếu ớt, như đang trêu đùa với hắn. Ta kìm nén cảm giác ghê tởm, đặt môi lên môi hắn, nở một nụ cười thê lương:

“Ban đầu ta định trước khi chết sẽ khiến ngươi chán ghét ta, để ngươi bớt đau lòng. Nhưng Tạ Trì, ta không nỡ rời xa ngươi.”

Ta biết mình chắc chắn không sống nổi, chỉ còn lại vài ngày ngắn ngủi, nên dù thế nào, ta cũng phải gieo xuống một mối họa ngầm.

Cố Nghi Tuyết à, ngươi nghĩ xem, nếu bọn họ biết năm đó ngươi cố ý khiến ta vào cung thay thế ngươi, thì họ sẽ làm gì?

Tạ Trì và huynh trưởng căm ghét nhất là sự lừa dối.

“Nàng sẽ không chết, ta sẽ giữ nàng sống, nàng sẽ là hoàng hậu của ta.”

Trong mắt hắn lóe lên niềm vui, rồi nhanh chóng chuyển thành bi thương.

Hắn ôm chặt lấy ta, những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, như muốn khẳng định điều gì đó. Nhưng khi hắn định tiến xa hơn, ta lại nôn ra máu, lập tức mất đi ý thức.

Ngự thư phòng trở nên hỗn loạn, ta hôn mê suốt hai ngày.

Trong hai ngày đó, Tạ Trì và huynh trưởng tìm kiếm danh y khắp nơi, tiếng khóc của họ thỉnh thoảng vang lên bên tai ta. Có những giọt nước mắt rơi trên mặt ta, không biết là của huynh trưởng hay của Tạ Trì, nhưng ta chỉ cảm thấy họ thật ồn ào.

Ta muốn cứ thế mà chìm vào giấc ngủ, nhưng nghĩ đến Cố Nghi Tuyết, ta lại cố gắng mở mắt ra.

Nghe nói có một thần y mới vào cung, Tạ Trì đã đi đón người, trongngự thư phòng trống trải. Ta từ từ bò dậy, và gặp Cố Nghi Tuyết.

Nàng nhìn ta chằm chằm, ánh mắt lạnh lùng, khuôn mặt phờ phạc. Rõ ràng sự thay đổi của họ khiến nàng cực kỳ bất an.

“Cố Nghi Tuyết, ta sắp chết rồi. Mưu kế để ta vào cung của ngươi cũng sắp thành công. Giờ ngươi còn đến đây làm gì?”

“Ngươi nói với Trì ca ca rồi à?!”

Nàng trợn mắt, trong ánh mắt lóe lên tia lạnh lùng.

“Ngươi nghĩ sao? Nếu không, ngươi nghĩ vì sao họ lại đột ngột thay đổi?”

Cố Nghi Tuyết đầy toan tính nhưng không thông minh. Mới chỉ một câu nói thôi mà đã kích động đã khiến nàng thừa nhận tất cả.

“Vậy thì sao? Chỉ cần ta rơi vài giọt lệ, họ sẽ tin tưởng ta. Còn ngươi, chẳng qua chỉ là một quân cờ bị bỏ rơi mà thôi!”

Cố Nghi Tuyết không chút e ngại, cung nhân cúi đầu, rõ ràng là giả vờ không nghe thấy.

Ai ai cũng biết Cố Nghi Tuyết quan trọng với Tạ Trì và huynh trưởng đến thế nào. Họ nào dám nói ra những gì đã nghe được? Cung nhân có mặt khi ta rơi xuống hồ hôm ấy, và cả những người ở đây lúc này đều như vậy.

Ta lại thổ huyết, nhưng vẫn gắng gượng đứng lên, giữ lấy hơi thở cuối cùng. Chiếc trâm trong tay ta, không chần chừ, đâm thẳng vào ngực nàng.

Ta chưa bao giờ đặt hy vọng vào hai nam nhân ấy. Ta hiểu rõ, những đau khổ ta phải chịu đều do họ mang lại. Nên trước khi chết, nếu có cơ hội, ta nhất định phải kéo theo Cố Nghi Tuyết.

Đáng tiếc, ta thực sự không còn sức. Chỉ còn thiếu chút nữa, chỉ một chút nữa thôi là có thể đâm xuyên qua tim nàng.

“Bố Tương Nghi, muội đang làm gì vậy!!”

Huynh trưởng vội vã chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, theo phản xạ, hắn hất ta ra và ôm lấy Cố Nghi Tuyết vào lòng.