Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Cổ Đại NHA ĐẦU THÔNG PHÒNG ĐẾN TỪ 2024 Chương 1 NHA ĐẦU THÔNG PHÒNG ĐẾN TỪ 2024

Chương 1 NHA ĐẦU THÔNG PHÒNG ĐẾN TỪ 2024

8:46 sáng – 20/09/2024

Ta đến từ năm 2024, nhưng sau khi mất trí nhớ, ta trở thành nha đầu thông phòng của Thái tử.

Ngày Thái tử đại hôn, ta được chẩn đoán có hỉ mạch.

Thái tử phi không vui, nên Thái tử tự tay ép ta uống canh phá thai.

Hắn nói:

“Con của nàng ấy còn chưa sinh ra, sao đến lượt ngươi?”

Thái tử phi cười nhạo ta:

“Ngươi chỉ là một tiện tỳ mà thôi, lấy gì tranh với ta?”

Sau đó, ta đốt cháy Đông cung, lợi dụng lúc hỗn loạn mà trốn thoát.

Một thời gian sau đó, ta và Thái tử gặp nhau trên con đường hẹp.

Hắn nắm chặt cổ tay ta, đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe.

“Chi Chi, nàng là Chi Chi của Cô, đúng không?”

1

Tiêu Cảnh nói, từ hôm nay trở đi, ta không còn là thông phòng nha hoàn của hắn nữa.

Nửa tháng sau, hắn sẽ cưới đích nữ Hầu phủ – Lư Nguyệt Dao làm Thái tử phi.

Ta đã nghe danh về nàng ấy.

Đó là một tài nữ nổi tiếng của Yến Kinh, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, dung mạo lại vô cùng xuất chúng. Tươi đẹp như hoa xuân, sáng tựa trăng thu.

Nam tài nữ sắc, thật xứng đôi với hắn.

Tiêu Cảnh mím môi:

“Hầu phủ gia phong nghiêm cẩn, Nguyệt Dao không thể dung thứ cho nàng, cũng là lẽ đương nhiên.”

Ta đương nhiên hiểu điều đó.

Ta không dám đòi hỏi Thái tử phải chỉ có một mình ta, bởi vì ta xuất thân hèn mọn. Một người như ta hầu chung một phu quân, nàng ta tuyệt đối không thể chấp nhận được.

“Về sau, nàng chỉ cần vào phòng bếp đốt củi là được, nếu gặp Nguyệt Dao, tránh mặt một chút.”

Tiêu Cảnh nhẹ nhàng nhắc nhở, đưa tay lau đi giọt lệ nơi đuôi mắt ta.

“Chi Chi vốn thông minh, ta tin rằng dù ở đâu nàng cũng có thể tự chăm sóc bản thân. Chờ sóng gió qua đi, ta sẽ đưa nàng về. Đừng để ta lo lắng, được chứ?”

Sự quan tâm của hắn không giống như giả dối, khiến trái tim ta bỗng nhiên thắt lại vì đau đớn.

Tiêu Cảnh thấy vậy, thở dài rồi kéo ta vào lòng:

“Có những điều sinh ra đã được định sẵn, Chi Chi.”

Ví như hắn sinh ra đã là vầng trăng trên trời.

Còn ta thì có xuất thân hèn mọn.

Lời hắn nói dịu dàng, nhưng từng chữ từng lời lại đang nhắc nhở ta.

Một Thái tử rực rỡ như hắn vốn dĩ không phải là người ta có thể mơ tưởng.

2

Nhưng trước đây, hắn không nói như vậy.

Khi mới mười hai tuổi, Hoàng hậu đã chuẩn bị chọn thông phòng nha hoàn cho hắn, nhưng hắn đã thẳng thừng từ chối.

“Không cần, con chỉ cần Chi Chi thôi.”

Hắn nói:

“Chi Chi xuất thân trong sạch, phẩm hạnh đoan chính, Cô muốn cưới nàng làm Thái tử phi.”

Nhưng ta chỉ là con gái của nhũ mẫu.

Hoàng hậu nghe vậy giận dữ ném chén trà, làm vỡ một mảng trán của hắn. Máu rỉ xuống, chảy qua đôi mày đã lộ rõ vẻ sắc sảo của Tiêu Cảnh.

Hắn lặng lẽ quỳ ngoài Càn Ninh cung, cúi người khẩn cầu:

“Con thật lòng thích Chi Chi, xin mẫu hậu thành toàn.”

Trong điện, lò sưởi đốt than bạc tốt nhất, ấm áp như mùa xuân. Bên ngoài tuyết lớn như phủ khắp trời, cuốn lấy thân hình hắn.

Cuối cùng, vì thương đứa con ruột thịt của mình, sau hai canh giờ, Hoàng hậu đã mềm lòng.

“Chuyện này không phải chỉ mình mẫu hậu như ta có thể quyết định. Ngay từ khi con còn quấn tã, phụ hoàng con đã định sẵn hôn sự cho con rồi. Bây giờ nếu con tùy tiện hủy hôn, con có nghĩ đến Hầu phủ sẽ nhìn nhận thế nào về việc này hay không?”

Trung Dũng Hầu phủ là một gia tộc trung thành và dũng cảm, Hầu gia đã hy sinh trên chiến trường, chỉ còn lại thế tử trấn giữ biên cương. Còn Lư Nguyệt Dao là đích nữ duy nhất trong phủ. Nếu Tiê Cảnh làm vậy, e rằng sẽ khiến cả Hầu phủ thất vọng.

“Hôn sự này không thể bỏ.”

“Cho dù không thể, thì cũng nên nghĩ cho Xuân Chi.”

“Nếu Nguyệt Dao có ý kiến, muốn hành hạ Xuân Chi, chắc chắn sẽ có lúc không ai có thể không thể ở bên cạnh bảo vệ.”

Hoàng hậu từng cho ta một lời khuyên bảo, phân tích kỹ càng những thiệt hại của việc này. Cuối cùng, Tiêu Cảnh đã nhượng bộ.

Kết cục, Hoàng hậu đưa ra phán quyết:

“Đã vậy, trước tiên hãy thu nhận nàng làm thông phòng nha hoàn của con đi.”

3.

Biết tin ta trở thành thông phòng nha hoàn của Tiêu Cảnh, a nương rất vui mừng.

“Không ngờ nha đầu này lại có vận may như thế, được điện hạ để mắt tới.”

Bà nắm chặt cổ tay ta, vội vã nói:

“Đợi khi con hầu hạ điện hạ, hãy xin một ân huệ cho đệ đệ của con đi.”

Đệ đệ ta là thị vệ trong phủ, vô danh tiểu tốt. A nương muốn hắn theo Tiêu Cảnh để có cơ hội thăng tiến.
Ta lặng lẽ gật đầu đồng ý, nhưng không có ý định mở lời với Tiêu Cảnh.

Nhưng không ngờ rằng dù ta chưa nói gì, Tiêu Cảnh vẫn đề bạt đệ đệ ta làm cận vệ bên cạnh mình.

Ta hỏi hắn:

“Tại sao?”

“Trong phủ này, tai mắt của Cô khắp nơi, nàng nghĩ rằng nhũ mẫu không biết chuyện này sao? Bà ấy chỉ đang thử xem nàng có vị trí thế nào trong lòng Cô thôi. Cứ để bà ấy thử, Cô cũng nhân cơ hội này mà công bố với Đông cung: Ai dám bắt nạt Chi Chi của Cô, Cô sẽ không để yên.”

Ta đỏ bừng mặt vì ngượng ngùng. Tiêu Cảnh tựa vào khung cửa sổ, lười biếng ra lệnh:

“Chi Chi, đến giúp Cô mài mực.”

Bên ngoài, xuân sắc rực rỡ, đầy thi vị.

“Điện hạ định làm thơ ạ?”

“Ừ.”

Hắn từ phía sau vòng tay ôm lấy ta, nhẹ nhàng cắn vào tai ta:

“Thơ tình…

Chi Chi, Cô sẽ đối tốt với nàng suốt đời.”

Hắn nói.

4
Nhưng hắn đã không làm được.

Hôm nay là ngày đại hôn của Tiêu Cảnh.

Đông cung tràn ngập niềm vui, không khí hân hoan.

Đám hạ nhân đều nói rằng Thái tử phi có dung nhan như hoa, tính cách dịu dàng, đoan trang.

Khi được chúc mừng, nàng ra tay hào phóng, thưởng năm lượng bạc, tương đương với nửa năm tiền lương. Còn Tiêu Cảnh đứng bên cạnh mỉm cười, ánh mắt đầy dịu dàng.

Nam tài nữ sắc, quả là xứng đôi.

Tất cả những điều này đều do Thu Nguyệt kể lại cho ta.

Nàng ta đá bay chậu than, lửa bắn tung tóe, tro đen phủ đầy người ta, nhưng nàng ta lại làm ra vẻ kinh ngạc:

“Ôi trời, Chi Chi tỷ tỷ, thứ lỗi, ta không thấy tỷ đứng ở đây. Chi Chi tỷ tỷ trước đây được sủng ái nhất, hôm nay Thái tử lại để tỷ ở đây đốt củi sao?”

Ta đã ở bên Tiêu Cảnh ba năm.

Chỉ qua một đêm, từ thông phòng nha hoàn trở thành kẻ đốt củi.

Ai cũng biết, ta đã thất sủng.

Nàng ta vừa nhìn ta từ trên xuống dưới, vừa mỉa mai:

“Có người cứ nghĩ rằng trèo được lên giường Thái tử là sẽ trở thành phượng hoàng. Rốt cuộc ngoài việc mất đi sự trong sạch, cũng chẳng còn gì, thậm chí không ai thèm lấy.”

Chiếc ngọc bội mới đeo ở thắt lưng nàng ta lắc lư qua lại.

Ta thẳng tay giật xuống, ngọc bội rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Ta cười nói:

“Có người trước đây vì quyến rũ Thái tử không thành mà bị thưởng hai mươi gậy, suýt nữa thì què một chân. Không biết giờ chân nàng ta thế nào rồi, còn đau không, có ảnh hưởng đến việc làm chó cho Thái tử phi không?”

Mặt Thu Nguyệt tái nhợt vì tức giận, hậm hực buông một câu “Chúng ta cứ chờ xem” rồi bỏ chạy.

Nụ cười trên môi ta dần phai nhạt.

Mười dặm hồng trang, phượng quan hà bào.

Những thứ Tiêu Cảnh từng hứa với ta, giờ đều trao cho người khác.