Đại tướng quân yêu cầu được cưới trưởng nữ nhà họ Ôn, người đã làm quân kỹ ở Bắc Địch suốt ba năm.
Nàng sớm đã bị giày vò đến mức tinh thần điên loạn, nhiễm nhiều thói xấu. Nàng còn có tật giấu đồ, hễ có người lại gần là hét toáng lên. Một chân nàng bị què, đi đứng loạng choạng.
Ta nhắc nhở chàng: “Tướng quân, cưới một thê tử như vậy sẽ bị thiên hạ cười chê đó.”
Ngụy Lâm mỉm cười đáp: “Mụ mụ, nàng ấy là Ôn Kiểu.”
Tất nhiên ta biết nàng là Ôn Kiểu. Năm xưa, nàng từng là đệ nhất tài nữ nổi danh khắp kinh thành.
Nhưng đó đã là chuyện ba năm về trước rồi .
1
Ôn Kiểu vào phủ với thân phận là thiếp, đi vào từ cửa hông, được đưa vào chỉ với một chiếc kiệu nhỏ màu đỏ. Hai nhà thậm chí không tổ chức tiệc cưới. Lão gia không muốn để một nữ nhân điên dại như vậy bước qua cửa chính, sợ làm mất mặt gia tộc họ Ngụy.
Thật ra cũng không thể trách lão gia nghĩ như vậy. Rốt cuộc thì giờ đây Ôn Kiểu là trò cười của cả kinh thành. Nàng bị phát hiện trong trại quân kỹ của Bắc Địch, nơi đó chẳng khác nào địa ngục.
Chỗ ấy vừa bẩn vừa thối, các nữ nhân đều bị xích bằng sắt, bị nhốt chung như gia súc. Trên tường treo đầy những dụng cụ tra tấn, kim dài đâm vào móng tay, bàn ủi đỏ rực, khóa miệng…
Một khi có nữ nhân không tuân lệnh, chắc chắn sẽ bị chịu một trận đòn thảm khốc. Dưới những hình phạt đó, cho dù xương cốt có cứng rắn đến đâu cũng phải mềm nhũn.
Những lời này là do Tiểu Lục, kẻ hầu cận bên cạnh tướng quân kể lại cho ta nghe. Nhắc đến nơi đó, hắn không ngừng lắc đầu:
“Địa ngục đã là gì, nơi đó còn khủng khiếp hơn cả địa ngục. Người Bắc Địch có đủ mọi thủ đoạn độc ác để tra tấn con người.”
“Người bị đối xử như không phải người, thậm chí còn không bằng gia súc. Khi quân đội của chúng ta xông vào, cảnh tượng thảm khốc bên trong khiến không ai dám bước vào.”
“Cuối cùng, tướng quân đích thân dẫn đầu, ra lệnh cho người cởi áo choàng phủ lên những nữ nhân ấy, đưa họ ra ngoài.”
Ba năm trước,Thịnh quốc đánh trận thất bại, dâng cho Bắc Địch ba nghìn nữ nhân làm lễ cầu hòa. Nhưng cuối cùng, chỉ có năm mươi ba người sống sót trở về.
Đến bây giờ, chỉ còn lại một mình Ôn Kiểu còn sống. Năm mươi hai người khác, không đầy một tháng sau khi trở về, đều lần lượt chết một cách kỳ lạ. Người thì tự tử, người thì bệnh nặng qua đời, người thì mất tích bí ẩn.
Dù là lý do nào, tất cả đều được gán cho những cái cớ danh chính ngôn thuận, khiến những nữ nhân vừa thoát khỏi miệng sói Bắc Địch lại một lần nữa rơi vào địa ngục.
Ôn Kiểu sống sót là vì tướng quân mỗi ngày đều đến thăm nàng ở phủ họ Ôn, gia đình nàng chưa có cơ hội ra tay.
2
Ngụy Lâm vốn tưởng rằng khi đưa những nữ nhân ấy thoát khỏi Bắc Địch, họ sẽ an toàn. Nhưng chàng đã đánh giá thấp sức mạnh của lời đồn và lễ giáo.
Chưa nói đến việc họ từng là quân kỹ ở Bắc Địch, sự trong sạch đã bị vấy bẩn. Họ không chỉ không thể gả đi mà còn làm gia tộc xấu hổ.
Hơn nữa, sự tồn tại của họ không ngừng nhắc nhở tất cả người dân ở Thịnh Quốv về khoảng thời gian nhục nhã khi bại trận và bị Bắc Địch áp bức.
Họ đã dùng thân thể, thậm chí là tính mạng, để đổi lấy ba năm hòa bình cho Thịnh quốc. Nhưng sau ba năm, khi Thịnh Quốc ngày càng phát triển và lớn mạnh, sự tồn tại của họ lại trở thành nỗi nhục của đất nước.
Năm mươi hai người đã chết trong im lặng, không một tiếng động vang ra ngoài.
Ngụy Lâm biết chuyện này chỉ là một sự tình cờ. Ngày hôm đó, chàng xử lý quân vụ xong thì trời đã muộn, nhưng chàng thực sự rất nhớ Ôn Kiểu, muốn đi gặp nàng ngay lập tức.
Chàng sợ làm nàng hoảng sợ vì tình trạng hiện tại của nàng không ổn định nên chàng định lén trèo tường qua, chỉ muốn nhìn nàng từ xa một cái thôi cũng được.
Không ngờ đúng khoảnh khắc đó, chàng trông thấy hạ nhân của Ôn phủ đang ép Ôn Kiểu uống thuốc. Nàng vùng vẫy, cào cấu, cố gắng giãy giụa. Một lão bộc thở dài: “Tiểu thư, ngài hãy ngoan ngoãn uống thuốc đi, đây là thuốc độc nhưng chậm, qua hơn mười ngày nữa ngài sẽ không còn đau khổ nữa.”
Một người khác phun một bãi nước bọt lên mặt nàng mà trách mắng thậm tệ:
“Phì! Ngươi còn tưởng mình là đại tiểu thư sao? Những người khác đều chết hết rồi, chỉ có ngươi còn mặt mũi sống sót, ngươi đã làm Ôn gia mất hết mặt mũi rồi!”
“Hai vị tiểu thư có một tỷ tỷ như ngươi thật là xui xẻo, ngươi mau chết đi, đừng làm lỡ hôn sự của hai tiểu thư!”
Sau khi Ôn Kiểu bị đưa đến Bắc Địch, muội muội của nàng là Ôn Nhã liền thay thế vị trí của nàng, trở thành đệ nhất tài nữ. Giờ đây, mọi người chỉ biết đến nhị tiểu thư Ôn Nhã của Ôn gia, chứ không ai nhớ đến tỷ tỷ Ôn Kiểu nữa.
Hiện tại, Ôn Nhã cũng đã đến tuổi định hôn, nếu truyền ra ngoài rằng nàng ta còn có một người tỷ tỷ điên loạn tinh thần không ổn định như vậy, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến hôn sự của nàng ta. Cái gọi là tình nghĩa tỷ muội sâu nặng, rốt cuộc cũng chỉ là hai chữ “lợi ích”.
“…”
Ngụy Lâm tức giận đến cực điểm, một kiếm chém đứt tay của tên ác nô kia. Máu tươi bắn tung tóe, tên kia ôm tay lăn lộn trên đất, đau đớn rên rỉ không ngừng.
Chàng vung kiếm, chỉ vào một kẻ khác, giận dữ hỏi:
“Ai cho phép các ngươi đối xử với nàng như vậy?!”
Lão bộc kia run rẩy quỳ xuống khóc kể: “Tướng quân tha mạng, tiểu thư cũng là do lão nô trông nom chăm sóc từ nhỏ, lão nô không muốn như vậy, nhưng lão gia và phu nhân đã hạ lệnh phải giết nàng trong vòng nửa tháng.”
“Ngài ngày nào cũng đến thăm nàng, nếu nàng đột ngột chết thì quá lộ liễu, cho nên chúng ta mới dùng thuốc đđộc có tác dụng chậm.”
“Không còn cách nào khác, nàng sống chính là nỗi nhục của Thịnh Quốc, là nỗi nhục nhã ê chề của gia tộc. Những người khác đều đã chết, nàng cũng phải chết để bảo toàn danh tiếng của Ôn gia!”
Ngụy Lâm sững sờ, cố gắng giữ vững tâm lý mà gặng hỏi:
“Những người khác là ai?”
Lão bộc run lẩy bẩy như cánh chuồn chuồn:
“Chính là… là những người mà ngài mang về từ Bắc Địch… năm mươi ba nữ tử đó.”
“Hiện tại chỉ… chỉ còn tiểu thư là còn sống.”
Thanh kiếm trên tay chàng rơi xuống đất đánh “keng” một tiếng. Ngụy Lâm toàn thân run rẩy, lùi lại hai bước, suýt chút nữa ngã xuống.
3
Đêm đó, Ngụy Lâm ngay giữa đêm khuya đưa Ôn Kiểu về Ngụy gia.
Tiểu Lục rón rén gõ cửa phòng ta:
“Mụ mụ, mau đến xem, xảy ra chuyện lớn rồi!”
Ta vội vàng khoác áo ngoài, đi theo hắn đến phòng của Ngụy Lâm.
Trong phòng nồng nặc mùi máu tanh, tanh đến mức khiến người ta muốn nôn mửa. Ta cố nén cảm giác dạ dày đang cuộn trào, bước vào vài bước.
Gian phòng của Ngụy Lâm rất đơn giản, không có nhiều vật trang trí, không bình phong cũng chẳng rèm che.
Chỉ cần ngẩng đầu là ta đã thấy Ôn Kiểu nằm trên giường, toàn thân nàng thấm đẫm máu đỏ tươi.
Ta vội chạy tới: “Nàng… nàng sao lại bị thương nặng như vậy, nàng bị thương ở đâu?”
Ngụy Lâm ôm ngực, giọng khàn khàn đáp:
“Nàng chỉ đang ngủ thôi, máu trên người nàng là của ta.”
Lúc này ta mới nhận ra máu từ ngực hắn không ngừng rỉ ra, sắc mặt hắn trắng bệch đến đáng sợ.
Ta hoảng hốt: “Rốt cuộc là ai, lại có thể làm ngài bị thương nặng thế này?”
Ngụy Lâm võ nghệ cao cường, không nói trong Thịnh Quốc chẳng ai có thể địch nổi hắn, ngay cả người Bắc Địch nổi tiếng dũng mãnh cũng không ai có thể đả thương hắn. Kẻ có thể khiến hắn bị thương đến mức này, không phải thần thì cũng là quỷ.
Ngụy Lâm cắn răng chịu đựng đau đớn, giọng run run đáp:
“Là nàng làm đấy.”
“Ngươi giúp nàng lau mình, thay y phục. Ta đi tìm đại phu trị thương.”
“…”
Ngụy Lâm gắng gượng đứng dậy, Tiểu Lục vội vàng đi theo hắn ra ngoài.
Đợi ta thay y phục cho Ôn Kiểu xong, Tiểu Lục mới rón rén bước vào.
Hắn kể lại đầu đuôi sự việc, cuối cùng thở dài một tiếng: “Tướng quân lúc đó định bế Ôn Kiểu về, nhưng nàng lúc đầu đã bị người nhà Ôn gia dọa sợ, thét lên rồi nhặt lấy thanh kiếm của tướng quân rơi trên đất mà đâm mạnh một nhát.”
“Đại tướng quân không nỡ làm nàng bị thương, nên để nàng đâm thoải mái. Cuối cùng cũng là ta dùng một chưởng đánh ngất nàng mới có thể đưa về được.”
“…”