4
Canh giữ Ôn Kiểu đến nửa đêm rồi mà Ngụy Lâm vẫn chưa về. Ta đẩy Tiểu Lục đang ngáy vang trời dậy đất ở bên cạnh dậy, hỏi:
“Tướng quân đi chữa thương ở đâu, sao mãi chưa về?”
Tiểu Lục vỗ vào trán một cái:
“Chết thật, ta hồ đồ rồi! Sau khi ta đưa tướng quân đến y quán, tướng quân còn hỏi ta chỗ nào bán hương nhang.”
“Không lẽ tướng quân nửa đêm lại chạy lên mộ địa cúng tế những nữ tử đã chết kia? Hỏng rồi!”
Mộ địa nằm sâu trong núi, đường núi cheo leo hiểm trở. Nếu là Ngụy Lâm bình thường thì chúng ta đương nhiên không phải lo lắng, nhưng hiện tại chàng đã bị thương nặng, không khéo sẽ có chuyện bất trắc.
Ta liền đi lấy hai cây đuốc, cùng Tiểu Lục lên núi tìm người.
May mà đêm nay trăng sáng rõ. Trăng cao treo trên trời, rải xuống mặt đất một dải ánh sáng trong trẻo.
Chúng ta tìm thấy Ngụy Lâm khi chàng đang ngồi dưới đất uống rượu. Bên cạnh là một đống giấy vàng mã đang cháy rực, ánh lửa sáng vàng lập lòe, những ngọn lửa nhảy múa lung linh.
Sắc mặt chàng trông vô cùng lạnh lùng.
Tiểu Lục nói, tướng quân bây giờ chắc hẳn đang cảm thấy áy náy vô cùng.
Hắn kể rằng, khi họ cứu những nữ tử kia về, có mấy người đã bỏ trốn trong đêm. Quân lính khác tưởng là thích khách, bắt về trại tướng quân để thẩm vấn mới phát hiện là những người phụ nữ vừa được cứu.
Những nữ nhân đó quỳ xuống van xin:
“Tướng quân… chúng ta không muốn quay về… chúng ta không thể quay về.”
“Về đó chúng ta sẽ chết! Chúng ta đã nuốt nhục mà sống sót tới bây giờ, như gia súc vậy.”
“Chúng ta ở đây chịu nhục ba năm, đã mất hết trong sạch, về đó chắc chắn chúng ta sẽ chết…”
Ngụy Lâm lúc đó bước tới đỡ họ dậy, an ủi kèm sự cam đoan:
“Sẽ không đâu, các nàng là anh hùng của Thịnh Quốc.”
“Trước khi ta dẫn quân xuất chinh, cha mẹ huynh đệ của các nàng còn đến phủ Ngụy đưa lễ, nhờ ta nhất định phải mang các nàng về. Họ đều rất nhớ các nàng.”
Chàng nói không sai. Trước khi xuất chinh, quả thực nhiều gia đình có con gái bị đưa đi đã đến phủ Ngụy tặng quà.
Ba nghìn nữ nhân, trong đó không ít là con gái của các tiểu quan hoặc thương nhân.
Ngụy Lâm còn quá trẻ, quá tự tin, không hiểu những lắt léo bên trong. Chàng không biết rằng, nhiều người chỉ nói nhớ con gái, thực chất chỉ muốn nhân cơ hội đưa lễ, nhằm kéo gần quan hệ với Ngụy gia.
Ngày thường muốn kết giao cũng không có cách, giờ thừa cơ hội này để kéo gần quan hệ, có gì mà không làm?
Thật ra trong lòng họ, họ còn mong con gái mình đã chết từ lâu.
Có một đứa con gái từng làm quân kỹ ở nước địch, thà không có còn hơn.
5
Trăng sáng sao thưa. Gió đêm từng cơn thổi qua, làm rối tung mái tóc lòa xòa trước trán của Ngụy Lâm.
Chàng ngẩng đầu đổ rượu vào miệng, không cẩn thận bị sặc, liền ho sù sụ. Cơn ho làm động đến vết thương, băng vải trắng vừa băng bó xong đã thấm đầy máu đỏ. Tiểu Lục vội vàng chạy tới, khóc lóc nói:
“Tướng quân, ngài đừng uống nữa.”
Ngụy Lâm đập bể bình rượu xuống đất, ngửa mặt lên trời cười lớn.
Cười một lúc, chàng lại bật khóc như một đứa trẻ. Chàng cười khổ:
“Ta cứ tưởng rằng khi thấy con gái mình chịu khổ như thế, họ nhất định sẽ đau lòng, bù đắp cho họ thật tốt.”
“Ba năm, ở Bắc Địch, nơi địa ngục đó ba năm không lấy đi được mạng của họ, thế mà về Thịnh Quốc chưa đầy một tháng họ lại chết hết!”
“Lại còn bị chính những người thân yêu nhất của mình tự tay giết chết, thật nực cười, ha ha ha!”
“…”
Thế nào là đúng, thế nào là sai đây? Hắn đưa những nữ tử ấy trở về, rốt cuộc là đúng hay sai?
Không ai nói rõ được.
Ta bước tới khuyên nhủ: “Tướng quân, đây không phải lỗi của ngài.”
“Thế gian này vốn như vậy, nữ tử mất đi trong sạch sẽ bị vạn người khinh rẻ, mọi sự đều là số mệnh.”
Ngụy Lâm cười lạnh, ánh mắt hiện lên sự phẫn nộ đến điên cuồng:
“Thế gian, cái thứ thế gian thối nát ấy! Nếu thế gian này thật như vậy, ta nhất định sẽ lật đổ nó!”
“…”
Ta sững người.
Khi Ngụy Lâm nói những lời này, quả thật chàng rất giống Thẩm phu nhân quá cố. Thẩm phu nhân đã dạy chàng và đại tiểu thư rất tốt.
Ta thở dài, nhớ tới Thẩm phu nhân, lòng ta bỗng thấy xót xa vô cùng.
6
Thẩm phu nhân, mẹ ruột của Ngụy Lâm, đã có ơn với ta.
Khi đó, con gái ta vừa sinh ra đã bị dìm chết. Đứa con gái mà ta phải đánh đổi nửa mạng sống để sinh ra, đỏ hồng mũm mĩm đáng yêu là vậy, thế mà nó bị nhấn vào thùng nước cho đến chết.
Ta khóc gào đến cuồng loạn. Cha mẹ chồng ta lạnh lùng đứng bên nói:
“Đứa con đầu lòng phải là con trai, con gái thuộc âm, con trai thuộc dương, sinh con gái sẽ mang lại xui xẻo.”
Ta vừa giận vừa hận, hận lòng người độc ác không chút thương tiếc cho sinh mạng bé nhỏ, giận trượng phu cũng là loại hèn nhát không thể bảo vệ nữ nhi của mình. Lúc đó ta chỉ chờ khi cơ thể bình phục chút ít, ta liền thu xếp hành lý, bỏ trốn.
Lang thang khắp nơi, cuối cùng ta đến Ngụy phủ làm nha hoàn, hầu hạ bên cạnh phu nhân.
Nhưng không lâu sau, gia đình bên chồng đã tìm thấy ta, định bắt ta về.
Mọi người đều nói rằng ta bỏ trốn khỏi nhà chồng, đáng lý phải bị đưa về nhà dạy dỗ lại.
Là Thẩm phu nhân đứng ra giúp ta, ta mới có thể ở lại đây.
Phu nhân dung nhan tuyệt sắc, mày liễu như mực, mắt tựa thu thủy.
Bà thường nói những điều như xã hội phong kiến, về quyền bình đẳng của con người, về quyền lợi của nữ giới.
Ta không hiểu, ta chỉ biết rằng Thẩm phu nhân đối xử với mọi người rất tốt.
Ban đầu, lão gia và phu nhân rất yêu thương nhau, nhưng sau khi Lưu Mạn Đường xuất hiện, mọi chuyện đã thay đổi.
Ta thường thấy Thẩm phu nhân rơi lệ. Lưu Mạn Đường thường xuyên đến khiêu khích phu nhân:
“Ngươi nghĩ ngươi có thể đấu lại một tiểu thư danh giá được dạy dỗ bài bản của thế gia đại tộc suốt mười mấy năm sao?”
Phu nhân chỉ cười nhạt: “Ta chưa bao giờ nghĩ mình phải đấu với ai cả.”
7
Hồi đó, Thẩm phu nhân thường ngẩng đầu nhìn bầu trời đen như mực, thở dài, nói rằng bà muốn trở về.
Ta hỏi phu nhân muốn trở về đâu, bà chỉ cười mà không nói gì.
Một lúc sau, phu nhân hỏi ta:
“A Uyển, ngươi có thấy những điều như bình đẳng, nữ tử cần tranh giành quyền lợi cho mình là buồn cười không?”
Ta lặng người trong giây lát, rồi đáp thật lòng:
“Phu nhân, từ nhỏ chúng ta đã được dạy rằng nam tôn nữ ti, hoàng quyền tối thượng, lời phu nhân vừa nói quả thực nghe rất khó tin.”
Ta không dám nói những lời ấy ngu ngốc, chỉ là đó thực sự là điều chúng ta chưa từng dám nghĩ tới.
Thẩm phu nhân ngước nhìn xa xăm, hồi lâu mới nói:
“Trước khi đến đây, ta thường đọc một số tiểu thuyết. Trong những tiểu thuyết ấy, không ngoại lệ, nữ chính xuyên không thường được miêu tả là ngốc nghếch, trong khi các tiểu thư thế gia vô cùng thông minh, dựa vào quyền thế mà đẩy nữ chính đến kết cục bi thảm.”
“Nhưng ta vẫn hy vọng nữ chính xuyên không có thể chiến thắng, vì những tiểu thuyết ấy cho rằng quan điểm bình đẳng rất ngu xuẩn, hoàng quyền và thế lực gia tộc là điều hiển nhiên.”
“Nhưng ta nghĩ, dù cho nữ chính xuyên không có ngốc đến đâu, có lẽ lời nàng nói ra, giống như những ngọn lửa nhỏ được thắp lên, sẽ ảnh hưởng đến ai đó trong tương lai. Người đó có thể một ngày sẽ đứng lên hô vang ‘Vương hầu tương tướng, há phải dòng giống sinh ra!’, điều đó còn tốt hơn việc những tiểu thư thế gia đứng cao cao tại thượng để rao giảng về giai cấp.”
“Vì vậy, dù biết sẽ bị người đời cười nhạo, ta vẫn nói những lời này, ta cam tâm tình nguyện trở thành nữ chính xuyên không ngu xuẩn trong tiểu thuyết.”
Ngày hôm đó, Thẩm phu nhân nói rất nhiều. Nhưng ta chẳng hiểu nổi một câu nào.
Sau này, Thẩm phu nhân mắc một căn bệnh nặng. Lúc sắp lâm chung, bà nắm lấy tay ta:
“A Uyển, trong phủ Ngụy gia này, ta chỉ tin được mình ngươi. Ngươi giúp ta chăm sóc thật tốt cho A Vận và A Lâm.”
“Bọn trẻ còn nhỏ, tư tưởng chưa định hình. Ngươi đừng dạy chúng những thứ như bình đẳng mà ta từng nói, những thứ đó ở đây không thể áp dụng được.”
“Ngươi phải dạy A Vận tam tòng tứ đức, nam tôn nữ ti, phu xướng phụ tùy. Còn A Lâm, ngươi dạy lễ nghĩa quân thần, tam cương ngũ thường. Chỉ có như vậy bọn chúng mới có thể sống sót ở thế gian này.”
“Đặc biệt là A Vận, nó là nữ nhi, trong thế gian này nữ nhi sinh tồn còn khó khăn hơn, ngươi phải bỏ nhiều công sức dạy nó cách sống sót.”
Thẩm phu nhân khác biệt với tất cả mọi người ở đây. Nhưng đến khi bà qua đời, dường như bà đã nhận ra điều gì, cuối cùng cũng bị thế gian này đồng hóa.
Khi đó, Ngụy Lâm chỉ mới bảy tuổi, còn Ngụy Vận mười hai tuổi.
Ngụy Vận thông minh, nhạy cảm, nhìn thấy cái chết thảm thương của mẫu thân, nàng đã trưởng thành sớm hơn. Sau này, khi vào cung, nàng cẩn trọng từng bước, cuối cùng leo lên được ngôi vị Hoàng hậu.
Nhưng Ngụy Lâm, dù ta có dạy thế nào, chàng vẫn chỉ tin vào những điều mà Thẩm phu nhân từng dạy.