Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Cổ Đại TÀN HOA CỦA QUÁ KHỨ Chương 4 TÀN HOA CỦA QUÁ KHỨ

Chương 4 TÀN HOA CỦA QUÁ KHỨ

7:47 chiều – 07/09/2024

11

Lần này hoàng thượng lại nhắc tới việc chỉ có công chúa Chiêu Hoa mới xứng với Ngụy Lâm, rõ ràng là đang ám chỉ chàng cưới công chúa.

Ngụy Lâm vẫn không đáp lại. Chàng quay lưng đối diện với bá quan, từng chữ từng lời nói rõ:

“Hôm qua ta mới biết, năm mươi ba nữ tử mà ta cứu về từ Bắc Địch, nay chỉ còn mình Ôn Kiểu còn sống. Nực cười thay, ba năm chịu cực hình ở Bắc Địch mà họ vẫn không mất đi hy vọng sống.”

“Các vị có biết cảm giác kim dài đâm xuyên qua khe ngón tay là như thế nào không? Có từng trải qua nỗi đau da thịt bị xé rách, gân cốt bị bẻ gãy chưa?”

“Ba năm trước, nếu không phải họ đã đến Bắc Địch, liệu các ngươi hôm nay có còn đứng đây, ăn mặc chỉnh tề mà bàn luận phải trái không?”

“Hoàng thượng, ngai vàng của ngài liệu có còn ngồi vững không?”

Ngụy Lâm cười lạnh:

“Người mà các ngươi gọi là quân kỹ Bắc Địch, đã gánh vác trách nhiệm của công chúa, bảo vệ Thịnh Quốc ba năm yên bình, sao lại không xứng với ta?”

“…”

Chúng quan trong triều nhìn nhau, lúng túng không biết nói gì.

Ngụy Lâm đã lột trần lớp mặt nạ cuối cùng của họ, chỉ là một lũ hèn nhát, dựa vào nữ nhân để đổi lấy hòa bình cho thiên hạ.

Những lời chàng nói quả thực là đại nghịch bất đạo, hoàng thượng lập tức sa sầm mặt.

Ngụy Thừa tướng mặt mày tái nhợt. Ông lo rằng nếu để chàng tiếp tục, còn không biết chàng sẽ nói ra những gì nữa, vội vàng xen vào:

“Hoàng thượng, tiểu nhi tử trẻ tuổi nông nổi, ăn nói không chừng mực, là do thần dạy dỗ không nghiêm.”

Ông kéo tay áo Ngụy Lâm, thì thầm:

“Cưới vợ thì phải có sự tứ hôn của hoàng thượng, còn phải làm lễ cưới theo tam thư lục lễ, trước sau cũng mất ít nhất một tháng. Nhưng nếu là nạp thiếp thì không cần nhiều nghi thức như vậy, chỉ cần một chiếc kiệu nhỏ là có thể đưa về ngay, ta cho phép con nạp nàng làm thiếp.”

“Đừng tưởng ta không biết con đã lén đưa Ôn Kiểu về phủ Ngụy gia. Con có yên tâm gửi nàng lại Ôn gia không?”

“Con không nghĩ cho gia tộc nhà họ Ngụy, chẳng lẽ cũng không nghĩ đến tỷ tỷ của mình sao? Trong bụng tỷ ấy là cháu trai của con đấy!”

“…”

Dù đây chỉ là lời tạm nhượng bộ của Ngụy Thừa tướng để trấn an Ngụy Lâm, nhưng những lời ông nói quả thực không sai.

Hiện tại Ôn gia đã có ý định giết Ôn Kiểu, không thể nào gửi nàng về Ôn gia được.

Hơn nữa, Ngụy Vận và Ngụy Lâm tình cảm sâu đậm, chàng cũng không muốn thấy tỷ tỷ của mình gặp khó khăn trong hậu cung.

12

Nghe Tiểu Lục kể về chuyện xảy ra ở triều đình hôm nay, ta không khỏi toát mồ hôi lạnh thay cho Ngụy Lâm.

Nếu không phải Ngụy gia căn cơ vững chắc, và bản thân chàng trong ba năm qua đã lập nhiều chiến công, không chỉ đánh bại Bắc Địch mà còn khuất phục các nước láng giềng, chỉ riêng những lời chàng nói hôm nay đã đủ để chàng bị tru di cửu tộc.

Ngụy Lâm ngồi bên cạnh giường Ôn Kiểu, nắm lấy tay nàng áp lên mặt mình, áy náy nói:

“A Kiểu, là ta có lỗi với nàng, khiến nàng phải làm thiếp.”

“Nhưng nàng yên tâm, đây chỉ là tạm thời, ta sẽ không cưới ai khác. Đợi khi nàng khỏe lại, ta sẽ nâng nàng lên làm chính thê của ta.”

Ta không nhịn được mà nhắc nhở chàng:

“Tướng quân, ngài cưới một thê tử như vậy sẽ bị thiên hạ cười nhạo.”

Những ngày này ta được giao nhiệm vụ chăm sóc Ôn Kiểu, đã bị nàng làm bị thương không ít lần.

Nàng vô cùng sợ người khác. Hễ ai đến gần, nàng liền ôm đầu hét toáng lên, khóc lóc cầu xin rằng đừng đánh nàng.

Khi ta cho nàng uống thuốc giải độc, nàng lại tưởng ta đang cho nàng uống thuốc độc, liền cắn mạnh vào tay ta. Còn đánh đổ thuốc, làm cho tiểu nha đầu bê thuốc bị phỏng đến nhăn mặt nhăn mày.

Hiện tại, tình trạng của Ôn Kiểu, đừng nói đến làm thiếp, ngay cả một người bình thường nàng cũng không thể làm được.

Ta thở dài đầy tiếc nuối:

“Giờ tình cảnh thế này, lão gia đã vô cùng thất vọng với ngài, gia sản sau này e là đều sẽ để lại cho nhị thiếu gia. Lưu phu nhân chắc giờ đang thầm cười trộm rồi.”

Ngụy Lâm cười đáp:

“Mụ mụ, nàng là Ôn Kiểu.”

“Nàng không sai, cái sai là thế gian này.”

“Người khác muốn nói gì thì cứ để họ nói, gia sản của Ngụy gia ta cũng chẳng quan tâm.”

Tất nhiên ta biết nàng là Ôn Kiểu.

Tiểu thư tài nữ danh vang thiên hạ năm xưa, ai mà không biết, ai mà không nghe đến?

Nhưng đó đã là chuyện của ba năm về trước rồi.

13

Ta nhìn Ngụy Lâm trước mặt, trong thoáng chốc như thấy lại Thẩm phu nhân năm xưa, sống động và đầy sức sống. Nhưng kết cục của Thẩm phu nhân cuối cùng thì…

Ta cắn răng, tiếp tục nói:

“Tướng quân, nếu ngài nhất quyết cưới Ôn Kiểu, e rằng Thẩm phu nhân dưới suối vàng cũng không đồng ý.”

Dù nói như vậy là không phải với Ôn Kiểu, nhưng ta buộc phải làm thế.

Cái chết của Thẩm phu nhân năm xưa không thể không liên quan đến Lưu Mạn Đường.

Thẩm phu nhân vừa qua đời, Lưu Mạn Đường đã lập tức thế chỗ, trở thành Lưu phu nhân.

May thay, lão gia vẫn ôm trong lòng nỗi áy náy với Thẩm phu nhân, dù sau này Lưu phu nhân sinh ra nhị thiếu gia, ông vẫn dồn hết tâm sức vào việc bồi dưỡng Ngụy Lâm.

Lưu phu nhân đã ôm hận bấy lâu nay. Giờ đây Ngụy Lâm nhất quyết cưới Ôn Kiểu, chẳng phải là rơi vào kế hoạch của bà ta sao? Làm sao ta có thể trơ mắt nhìn đứa con của Thẩm phu nhân lại bị bà ta tính kế lần nữa?

Nhắc đến Thẩm phu nhân, sắc mặt Ngụy Lâm khẽ biến.

Một lúc sau, chàng nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Ôn Kiểu, thản nhiên nói:

“Mẫu thân ta sẽ đồng ý.”

“Bà ấy sẽ vui mừng khi thấy ta trưởng thành như hôm nay.”

“Nếu ta thực sự vì sợ lời đàm tiếu của thiên hạ mà bỏ rơi A Kiểu, người thất vọng nhất chính là mẫu thân ta.”

“…”

Ta nhất thời không nói nên lời.

Có lẽ chàng nói đúng.

Thẩm phu nhân là người như vậy, liệu bà có để Ngụy Lâm đưa Ôn Kiểu về chờ chết không?

Ta nghĩ là không.

Nhìn Ôn Kiểu nằm trên giường, ta thở dài một hơi.

14

Ngày Ôn Kiểu vào phủ, một trò cười lớn đã xảy ra.

Tinh thần nàng hiện tại vô cùng bất ổn, nên nàng bị trói vào kiệu hoa, sợ rằng giữa đường sẽ làm loạn.

Ngụy Lâm cẩn thận thay dây thừng bằng dải lụa mềm. Ta lo nàng kích động, đã cho nàng uống thuốc an thần trước đó. Nhưng dù đề phòng bao nhiêu, chuyện ngoài ý muốn vẫn xảy ra.

Kiệu hoa khi gần tới cổng hông của phủ Ngụy, đột nhiên xóc lên.

Chẳng biết cú xóc này đã gợi lại ký ức đau đớn nào, nàng đột nhiên hét toáng lên.

Lúc thì cầu xin cha mẹ đừng đối xử với nàng như vậy, lúc lại la hét cứu mạng vì quá đau đớn.

Tiếng thét của nàng nhanh chóng thu hút sự chú ý của người qua đường.

Một đám người vây quanh, chặn kiệu hoa lại, bắt đầu bàn tán.

“Đây chẳng phải là đại tiểu thư nhà họ Ôn vừa từ Bắc Địch trở về sao?”

“Nhìn như kẻ điên vậy, không trách gì Ôn gia không nhận nàng.”

“Phủ Ngụy đúng là gan lớn, lại chịu để một quân kỹ Bắc Địch về làm thiếp cho Ngụy Lâm.”

“Ôi, nghĩ mà xem, ngày trước Ôn Kiểu là giấc mộng của bao nhiêu nam tử, nay như thế này đúng là khiến người ta thương cảm.”

“…”

Người càng tụ tập đông, phản ứng của Ôn Kiểu càng dữ dội.

Nàng dùng sức đập mạnh vào thành kiệu.

Một người khiêng kiệu không đứng vững, kiệu hoa trực tiếp lật nhào.

Ôn Kiểu co ro bò ra khỏi kiệu, run rẩy, lê chiếc chân què, lảo đảo muốn bỏ chạy.

Trang điểm và búi tóc vốn đã được chải chuốt nay bị bôi nhọ trên đất, tóc tai rối bù, trông nàng chẳng khác gì một nữ quỷ.

Nhìn thấy bộ dạng này, đám đông càng thêm khinh miệt.

Khi Ngụy Lâm đến nơi, nàng đang bị vây quanh bởi đám người, họ chỉ đứng xem và cười cợt.

Khi thấy Ngụy Lâm xuất hiện, những người đó sợ đắc tội với Ngụy gia nên liền vội vã giải tán.

Ngụy Lâm ôm lấy Ôn Kiểu đang ngã trên đất, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, nhẹ giọng an ủi:

“Không sao rồi, A Kiểu, không sao nữa rồi. Bây giờ nàng đã an toàn.”

Ôn Kiểu bị Ngụy Lâm ôm chặt, không thể thoát ra, bèn hung hãn cắn mạnh vào cổ của chàng.

Cổ vốn là nơi mỏng manh, chỉ một cú cắn đã khiến dòng máu đỏ tươi chảy ra ngay lập tức.

Ngụy Lâm đau đớn đến nhíu chặt mày, nhưng vẫn ôm chặt lấy Ôn Kiểu không buông, cố chấp lặp lại:

“A Kiểu, ta đã đưa nàng về nhà rồi, không sao nữa đâu…”

Nước mắt chảy dài từ khóe mắt chàng, từng giọt lớn rơi xuống đất.

Không biết đó là sự hối hận hay đau lòng, hoặc có thể là cả hai.