Từ xưa, mở tửu lầu có kẻ pha nước vào rượu, có kẻ dùng bình cũ để đựng rượu mới, cũng có kẻ bán rượu ngon với giá cao. Những điều đó đều mong khách uống nhiều để kiếm thêm bạc.
Còn “Nhất Phẩm Tiên” lại đi ngược lại với lẽ thường, tặng khách một bát cháo trông bình thường, khuyên khách uống ít thôi, vì còn có người ở nhà đang ngóng đợi.
Mẫu thân dùng bát cháo này để cùng phụ thân gây dựng sự nghiệp, đổi lại cả đời không phụ lòng phụ thân.
Về sau, bát cháo ấy truyền đến tay ta, đổi lại câu nói của Thẩm Thế An rằng ta chẳng có chí lớn.
Nhưng ta vẫn thích nấu cháo, đó là hương vị của mẫu thân.
Cố Trường Phong phải nuốt mấy ngày liền cháo trắng nhạt nhẽo, hiếm khi được nếm vị ngọt, tâm trạng cũng tốt hơn đôi phần, chàng bắt đầu muốn nói chuyện với ta nhiều hơn.
Chàng hỏi ta: “Ngươi đang ngân nga khúc gì?”
Ta đáp: “Mục Quế Anh treo ấn soái.”
Chàng gật đầu: “Chẳng trách lại hùng hồn như vậy.”
Chàng lại hỏi: “Không hát không được sao?”
Ta đáp: “Nếu không hát, lựa rau thật vô vị.”
Cố Trường Phong khẽ nói: “Trên người có một huyệt vị, chỉ cần nhẹ điểm một cái liền câm, ngươi có muốn ngồi lại đây chút không?”
Ta?
Ta đáp: “Đúng lúc cổ họng ta hơi đau, không hát nữa, để lát nữa tìm chút bồ công anh pha nước uống.”
Ta ngồi xuống, cầm cây đậu cắt một nhát mạnh.
Hừ, Cố cẩu, đây chính là cẩu đầu của ngươi.
5
Dưỡng thương là một việc vô cùng nhàm chán.
Ít nhất, trong mắt ta là vậy.
Ngày ngày chỉ ăn với ngủ trên giường, phơi đậu nành còn phải lật mặt nữa mà.
Ta nói với Cố Trường Phong: “Ngươi thế này không được, phải tìm việc gì đó mà làm.
“Nếu không, ngươi cùng ta bẻ đậu nhé?”
Cố Trường Phong nhìn ta với vẻ mặt “Ngươi có muốn nghe thử xem mình đang nói gì không?”
Ta đáp: “Nhất Phẩm Tiên không nuôi người nhàn rỗi. Ngươi bẻ đậu thì tối sẽ có đậu để ăn, ngươi nhặt hẹ thì tối sẽ có trứng xào hẹ.”
Cố Trường Phong sờ kiếm: “Ta thấy tiểu thư thật sự sống quá lâu rồi.”
Ta?
Ta kéo ghế ra chỗ hắn không chém tới được.
Buổi tối, uống cháo trắng.
Sáng hôm sau, uống cháo trắng.
Buổi tối ngày hôm sau, uống cháo trắng.
Sáng ngày thứ ba, Cố Trường Phong đưa tay cho ta.
“Đậu đâu?”
Thế là từ đó, ta có người đồng hành nhặt rau.
Ta ngày ngày ngồi bên hắn nói chuyện.
Ta nói: “Vị viên ngoại họ Vương ở phía bắc thành đã cưới đến bà vợ lẽ thứ mười ba, đàn ông quả là có tiền thì sinh tật xấu.”
Cố Trường Phong đáp: “Chưởng môn Thiết Chưởng Bang – Trương chưởng môn, mới đây bị tình nhân đầu độc chết, thấy rằng độc nhất là lòng dạ đàn bà.”
Ta nói: “Người đứng trước cổng phủ nha môn hô to uy vũ kia, hôm nay nhà hắn vừa sinh ra một ổ lợn con.”
Cố Trường Phong đáp: “Nếu muốn học võ, có thể tìm nửa miếng thịt lợn tươi, treo lên tập đao trước.”
Ta như chợt hiểu ra điều gì.
Cố Trường Phong lạnh lùng nói: “Tiểu thư sợ sao?”
Ta đáp: “Hối hận không kịp. Lúc đó ta chỉ biết dùng chậu lớn hứng máu lợn, nếu không thì đã giết sạch kẻ phụ tình trên đời.”
Cố Trường Phong trầm mặc hồi lâu, khen ta là nữ trung hào kiệt.
Ta ôm quyền cười: “Quá khen, quá khen.”
Đợi đến khi những cây đậu ngoài đồng đã thu hoạch xong, ta nhân ngày trời đẹp, thuê hai cỗ xe ngựa, đưa chúng ta đến vùng ngoại ô.
Không phải Cố Trường Phong cần ra ngoại ô, mà là ta cần.
Ta đã ở nhà canh chừng chàng bấy lâu, đến gạch xanh trong nhà cũng sắp đếm hết rồi.
Ngoại ô trời trong nắng ấm, trên bãi cỏ nở đầy hoa vàng rực rỡ.
Gió mát, cảnh đẹp, lại gặp được người quen, là bà lão nhà họ Vương.
Ta hỏi bà đi đâu.
Bà ngồi trên xe bò, nói rằng muốn lên kinh thành thăm nhi nữ đã gả xa.
Xe bò cọt kẹt, sợ rằng sẽ làm bà lão ngã đau, ta không khỏi hỏi thêm vài câu.
Ta hỏi bà: “Thăm xong có quay lại Thanh Châu không?”
Bà nói: “Tất nhiên là phải về chứ, sao có thể ở nhà tế tử mà ăn chực ở nhờ. Chỉ là tuổi cao rồi, gặp được một lần lại bớt đi một lần.”
Ta hỏi: “Bà có từng nghĩ đến việc tìm một công việc ở kinh thành chưa? Như vậy có thể giải được nỗi khổ tương tư.”
Bà đáp: “Già cả rồi, còn đi đâu tìm việc được nữa. Giặt giũ còn không bằng người ta.”
Ta suy nghĩ một lúc rồi nói: “Miểu Miểu sẽ dạy bà cách nấu cháo táo đỏ, tiền xe ngựa đi về, bà đổi lại lấy nó làm vốn mở một sạp hàng trước cổng thành.”
Bà lão liền từ chối, nói không được.
Cháo táo đỏ của “Nhất Phẩm Tiên” nổi danh như vậy, cả thành Thanh Châu ai cũng biết.
Ta cười: “Chẳng qua chỉ là một bát cháo, có gì mà không được chứ?”
Rồi cẩn thận dặn bà phương pháp bí truyền.
Sau khi bà đi, Cố Trường Phong liếc mắt nhìn ta, nghiêng nghiêng.
“Ngươi không sợ phụ thân ngươi đánh ngươi à?”
Ta cắn ngọn cỏ, vui vẻ nằm trên thảm hoa vàng.
“Phụ thân ta thương yêu bảo bối của ông ấy lắm, nào nỡ đánh.”
“Cho dù ngươi đem bí phương của Nhất Phẩm Tiên nói ra ngoài?”
“Chỉ là một bát cháo thôi, ngoài cháo táo đỏ, nhà chúng ta còn có ngỗng quay, gà hấp lá sen, heo sữa quay và cơm trái thơm, nhiều món nổi danh lắm, Nhất Phẩm Tiên không sập nổi đâu.”
Ngọn cỏ có vị ngọt thanh, ta cắn nhẹ bằng răng, ngẩng đầu nhìn mây trên trời.
“Còn bà lão họ Vương đó, vì không sinh được nhi tử nên bị nhà phu quân bỏ. Bà ấy nhặt được một đứa bé gái, nuôi lớn bằng nghề thêu hoa, rồi gả con lên kinh thành. Giờ bà lão già rồi, thêu hoa đến mờ cả mắt. Ta không dạy bà ấy nấu cháo bán cháo, sau này bà ấy dựa vào gì mà sống ở kinh thành?
“Không phải ai cũng có thể như ta, hòa ly trở về nhà, còn có phụ thân chống đỡ. Ta chỉ là may mắn hơn thôi.”
Nói đến những chuyện này, đề tài luôn trở nên nặng nề.
Đến cả mây trên trời cũng trở nên trắng một cách nặng nề.
Ta thở dài, từ dưới đất ngồi dậy, nói: “Về nhà thôi.”
Vừa mới ra ngoài lại phải về nhà, Cố Trường Phong hiếm khi không cau mặt.
Thậm chí còn gỡ giúp ta ngọn cỏ mắc trên tóc xuống.
Hôm đó, trời trong nắng ấm, trước khi ra ngoài, ta đã xem kỹ thời tiết.
Đáng tiếc, ta quên xem hoàng lịch.
Không biết từ đâu xuất hiện một nhóm người áo đen, vây chặt lấy chúng ta.
Người nào người nấy đều cầm một thanh đao dài, ánh đao sáng lạnh lùng.
Nhìn lại bên này của Cố Trường Phong, tay không tấc sắt, thương chưa lành hẳn, chỉ có hai tay áo trống rỗng.
Ta nhìn trái nhìn phải, cắn răng, rút cây trâm trên đầu xuống đưa cho chàng.
Ta nói: “Cố Trường Phong, ngươi đừng chết đấy.”
Chàng đáp: “Biết rồi.”
Sắp đánh nhau, ta ôm tay Cố Trường Phong, trong lòng đầy lưu luyến.
“Còn một chuyện, hãy để ta nói hết.”
Giọng Cố Trường Phong bỗng có chút dịu dàng.
Chàng hỏi: “Chuyện gì?”
Ta đáp: “Cây trâm vàng này chất mềm, ngươi đừng làm cong nó. Ta còn phải rửa rồi đeo lại.”
Cố Trường Phong mặt đen thui, đẩy ta ra.
Ta tìm một tảng đá lớn, ngồi xổm ở phía sau, ngoan ngoãn chờ Cố Trường Phong.
Nếu có hắc y nhân nào bị đánh bay ra, ta liền dùng tảng đá đập vào chân hắn.
Tên đầu lĩnh hắc y nhân nhận ra có điều bất thường, bèn lướt đến bên cạnh ta, lưỡi đao sắc lạnh kề sát cổ ta, rồi hô to bảo Cố Trường Phong dừng tay.
Cố Trường Phong dừng lại, đứng cách ta ba bước, dường như đang cân nhắc điều gì.
Người ta thường nói, mệnh của mình thì phải do mình nắm giữ.
Vận mệnh của mình thì cần phải tự mình quyết định.
Ta khẽ nói với tên đầu lĩnh hắc y nhân: “Có một chuyện, đại trượng phu có lẽ không biết.”
“Chuyện gì?”
“Nhà ta trước đây vốn là giết heo.”
“Ngươi giết heo thì liên quan gì tới ta…”
Hắn chưa kịp nói hết lời.
Bởi vì ta đã dùng lực kéo ngang cây đao kề trên cổ mình, lưỡi đao sắc nhọn đâm vào cánh tay hắn.
Hắn hẳn là không ngờ một cô nương mềm yếu như ta lại có sức lực lớn đến thế.
Nhân lúc ấy, ta vội chạy đến bên Cố Trường Phong. Cố Trường Phong cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Ta nghiến răng, phì một cái xuống đất.
“Ngươi tổ bà nội ngươi, năm ta bảy tuổi đã giúp nhà giết heo rồi, ngươi tính là cái thá gì? Thấy qua máu người còn chưa bằng ta thấy máu heo nhiều. Cũng không biết tự lượng sức mình!”
Cố Trường Phong im lặng, chắp tay thi lễ với ta.
“Trước kia có nhiều điều đắc tội, cảm tạ nữ hiệp đã không lấy mạng.”
Ta cúi người đáp lễ: “Công tử nói gì thế, thiếp thân chỉ là một nữ tử khuê phòng, làm gì hiểu chuyện đánh đánh giết giết?”
Đợi đến khi vết thương của Cố Trường Phong bắt đầu lên da non, ta liền đẩy xe lăn, chuẩn bị đưa chàng ra ngoài đi dạo cho thoáng khí.
Không đúng lúc cho lắm, chàng đang thay thuốc.
Chiếc áo trong màu trắng đã cởi ra một nửa, lộ ra một mảng ngực cường tráng.
Ta chống cằm ngẩn ngơ: “Xì… thật là to…”
Cố Trường Phong lạnh lùng liếc ta một cái.
Ta cười gượng: “…chiếc xe lăn này, ân công mời ngồi.”
Ta nghĩ chắc là do ta quá lâu chưa thấy nam nhân rồi.
Ta từng kết hôn, đương nhiên đã nếm trải mùi vị ấy.
Người ta nói là “thực tủy tri vị” (đã nếm được vị ngon thì nhớ mãi), nhưng quả thực đã bốn, năm năm chưa nếm lại hương vị ấy, nên đột nhiên lòng có chút ngứa ngáy khó nhịn.
Ta đang nghĩ như vậy, tay phía dưới khẽ rung lên, hóa ra là xe lăn mắc phải hòn đá.
Ta ngồi xổm xuống đẩy hòn đá ra, vị trí ngồi không được tốt lắm, gương mặt của Cố Trường Phong phóng đại ngay trước mắt ta.
Ta ho khan một tiếng.
“Cố công tử, nay vết thương của ngươi đã khỏi rồi, hẳn là sắp đi rồi. Nếu ngươi đi, ta biết phải làm sao đây?
Người ngoài luôn dòm ngó gia nghiệp nhà ta. ‘Nhất Phẩm Tiên’ ít nhiều cũng tính là đã cứu ngươi một mạng. Cho nên…”
“Cho nên thế nào?”
“Thiếp thân nghe nói, giang hồ nhi nữ thường phóng khoáng. Công tử thân hình long phượng, chắc chắn là phóng khoáng trong phóng khoáng.”
“Cho nên?”
“Vậy, có thể cho thiếp mượn công tử một chút, để thiếp sinh một đứa con, ‘Nhất Phẩm Tiên’ có người nối dõi, cũng xem như là thoát khỏi tình thế khó khăn. Công tử cứ yên tâm, nhà họ Từ giàu có, một đứa trẻ nuôi được, sau này tuyệt đối không đến làm phiền công tử.”
Cố Trường Phong không tỏ rõ ý kiến, còn khen ta tính toán chu đáo.
Ta thấy chàng không phản đối, chắc là có chút hi vọng, liền tiếp tục: “Chỉ là…”
Cố Trường Phong bỗng cười ôn hòa. Chàng hơi nghiêng người xuống một chút.
“Ồ? Hóa ra còn có ‘chỉ là’, là gì thế?”
“Chỉ là… đại phu đã bắt mạch cho thiếp thân, nói rằng Miểu Miểu khó có thể mang thai. Dĩ nhiên, Cố công tử hẳn là người dũng mãnh, nhiều nhất ba, năm lần, cũng sẽ thành công.”
“Ba, năm lần? Tiểu thư, tại hạ là một người đang bị thương, mới khỏi bệnh nặng, ngươi cũng nhẫn tâm?”
“Thiếp thân giết cho công tử một con gà trống tẩm bổ?”
“Tốt, tuyệt lắm, ngươi đi giết đi.”
Cố Trường Phong gật đầu, vỗ một chưởng xuống tay vịn xe lăn, đứng dậy, thản nhiên bước đi.
“Ngươi đi được à! Vậy sao còn để ta đẩy ngươi?”
Ta đẩy chiếc xe lăn nặng nề mà đuổi theo.
Cố Trường Phong quay đầu nhìn ta, sợi dây buộc tóc màu xanh lục phấp phới trong gió.
Chàng chỉ vào ngực mình, sau đó chỉ về phía ta, rồi nói: “Nhớ ăn não gà, bổ đấy.”
Ta chợt hiểu ra, thì ra chàng bị thương không phải ở chân.
Lại đi thêm mấy bước, chiếc xe lăn bỗng chốc vỡ tan thành từng mảnh, hóa thành bụi phấn.
Ta vốn đang đẩy chiếc xe lăn đi, bất ngờ ngã nhào, ngồi phịch xuống đất định kêu đau, miệng mở ra khép lại nhưng không thốt nên lời.
Chàng điểm á huyệt của ta từ lúc nào vậy?
Cố Trường Phong vẫn bình thản ngồi xổm xuống, không biết từ đâu lấy ra một con dao nhỏ, nhẹ nhàng áp lên mặt ta.
“Chiếc lưỡi này của Từ tiểu thư, phối với con gà trống có lẽ rất tuyệt.”
Ta sợ đến mức bật khóc, nước mắt tuôn ra từng giọt to.
Lần này là khóc thật. Cố Trường Phong ngẩn người, rồi nhẹ nhàng chạm vào cổ ta.
Cuối cùng ta cũng có thể phát ra âm thanh, khóc đến mức thở không ra hơi.
“Cố Hoài, ngươi đúng là kẻ nhỏ mọn.”
Cố Trường Phong mặt đen lại, lập tức điểm mạnh á huyệt của ta thêm lần nữa.