Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Cổ Đại TỶ TỶ ĐÁNH TRÁO TA VÀO CUNG Chương 2 TỶ TỶ ĐÁNH TRÁO TA VÀO CUNG

Chương 2 TỶ TỶ ĐÁNH TRÁO TA VÀO CUNG

4:40 chiều – 22/09/2024

05

Ta theo hầu thánh giá hơn một tháng.

Ngoại trừ ngày đầu tiên ngồi đến tê chân, từ ngày thứ hai ta đã nằm trên đệm mềm ngủ gật.

Bởi vì ta phát hiện, Lục Thanh Lâm người này miệng tuy hơi độc một chút, nhưng không có kiểu cách.

Đôi khi, ta ngủ không yên, đạp rơi chăn, hắn sẽ nhẹ nhàng bước đến đắp chăn lại cho ta.

Sao ta phát hiện ra điều đó ư?

Nói ra có chút mất mặt, chỉ là có một lần tỉnh dậy, ta phát hiện mình đã bị trói lại.

Lục Thanh Lâm nói với ta, ta chỉ ngủ một canh giờ mà đạp rơi chăn ba lần, hắn phiền quá, liền lấy dây trói ta lại.

Vì thế ngày hôm đó, khi ta đá chân một cái liền ngã từ trên giường xuống, đầu đập xuống cạnh giường mà sưng lên một cục to.

Ta tức đến mức ngày hôm sau ai có nói gì thì nói, ta cũng không đi hầu hắn.

Lục Thanh Lâm thấy cục sưng trên đầu ta quả thật lớn, liền lệnh thái y chẩn trị cho ta, cho phép ta nghỉ ngơi vài ngày ở Thanh Lương Điện.

Kết quả là buổi chiều hôm đó, công chúa Phù Nguyệt lại đến cửa.

06

Phù Nguyệt mỗi lần xuất hiện đều rất bạo dạn, rõ ràng là một cô nương ngọc ngà tròn trịa, nhưng sau lưng luôn đi theo một đám thái giám to lớn.

Nghe a hoàn báo tin, ta lăn lộn từ trên giường dậy, ôm lấy đầu mà chạy từ Chương Đài Cung chạy ra ngoài, sợ chạy chậm sẽ chọc giận vị tổ tông này.

Phù Nguyệt trừng mắt nhìn ta một lúc lâu, bất chợt lao tới, giọng ẻo lả:

“Tẩu tẩu, ta nghe nói ngươi bị thương thì đến bữa trưa cũng không kịp ăn đã vội đến thăm ngươi, nhanh để ta xem, cục u lớn cỡ nào rồi?”

Nàng vừa nói vừa đánh một cái ợ rõ to, phả ra mùi hăng của hẹ.

Ta bị sự quan tâm quá mức “ chân thành” này của nàng làm cho lúng túng, chỉ có thể cười gượng:

“Đa tạ Trường Công chúa quan tâm, không sao, không sao.”

“Thế nào mà lại bảo là không sao?”

Phù Nguyệt đánh mạnh vào tay ta, dịu dàng thổi vào cục u, ánh mắt chứa đầy sự đau xót chẳng khác gì mẹ ta:

“Ôi ôi ôi, mau nhìn xem, hoàng huynh thật là, không biết nhẹ nhàng, giường chiếu lớn như vậy mà lại để cho tẩu tẩu va đầu… thật đáng thương…”

Ta cảm thấy Lục Thanh Lâm cũng thật oan ức, vốn dĩ là ta tự ngã, liền tốt bụng giải thích cho chàng:

“Cũng không thể trách Hoàng thượng, là ta không cẩn thận, chàng sợ ta ngã xuống nên mới buộc ta lại, tay chân của ta không được linh hoạt…”

“Ôi ôi ôi… nghe đi, nghe đi, buộc ngươi lại à, Hoàng huynh chơi đùa cũng táo bạo quá đấy… Ta cứ tưởng chuyện của phụ hoàng đã khiến huynh ấy suy sụp, không ngờ lại hồi phục nhanh nhờ tẩu tẩu đây ~”

“ Không hổ danh là người của phủ Trấn Nam Tướng quân, quả nhiên dũng cảm hơn các nữ tử thường tình!”

Phù Nguyệt cười đến đỏ mặt, nhìn cũng khá xinh. Ta là người hòa nhã, theo nguyên tắc kết bạn với quyền thế, nên cũng cười hì hì theo nàng.

Thấy ta cười, Phù Nguyệt lập tức thu lại nụ cười, nghiêm mặt:

“Ta phải nhắc ngươi, chơi thì chơi, nhưng đừng quá độ, hoàng huynh bận rộn việc nước, không thể cứ mãi dành thời gian cho việc vui chơi, đám lão thần ở tiền triều không phải đùa đâu.”

Ta cảm tạ rối rít lời nhắc nhở của Phù Nguyệt, nàng phất tay rồi mạnh mẽ bước vào điện, ngồi phịch xuống ghế, vừa cười vừa ăn bánh ngọt mới làm, bắt đầu nói chuyện với ta.

“Hoàng huynh của ta từ nhỏ đã nghiêm túc, không bao giờ cười đùa. Ngày ngày ngoài việc học trị quốc với Thái phó ra thì cũng là đi theo tướng quân luyện võ, chẳng biết đùa là gì, ngươi chớ ghét bỏ huynh ấy.”

Nói đến câu cuối, Phù Nguyệt ngẩng đầu lườm ta một cái.

???

Không biết đùa? Miệng chàng độc không kém gì Tống Tri Hi có được không?

“Nhưng huynh ấy là một huynh trưởng rất tốt, luôn bảo vệ ta. Hồi nhỏ, ta trèo tường trốn ra ngoài cung chơi một ngày. Khi trở về gặp lúc cấm cung, đang trèo tường thì bị phụ hoàng bắt gặp. Hoàng huynh khi ấy đã ngủ rồi, nghe thấy động liền chạy đến cầu xin phụ hoàng tha cho ta về, huynh ấy đã quỳ cả đêm thay ta.”

Ôi ~ Đúng là một huynh trưởng tốt, không như ta, tỷ tỷ ra ngoài ve vãn công tử, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của mình nên liền báo tên muội muội ra…

“Sau khi phụ hoàng qua đời, huynh ấy liền tránh mặt mọi người. Ta biết trong lòng huynh ấy rất đau buồn, nhưng cũng là bất lực. May thay, ngươi đến đây nên huynh ấy mới bằng lòng gặp ngươi.”

Phù Nguyệt đột nhiên nắm lấy tay ta, vụn bánh dính đầy người ta.

“Ta tuy không hiểu việc huynh ấy trói ngươi lại làm gì, nhưng có lẽ đó là tình thú giữa hai người, dù sao sau này ngươi cũng phải gả cho huynh ấy mà thôi.”

“Ủy khuất trước một chút cũng không phải chuyện lớn. Ngươi yên tâm, dỗ huynh ấy vui vẻ rồi, sau này ngươi chính là tẩu tẩu thân thiết của ta!”

Ta cười gượng hai tiếng, cho dù ta không dỗ hắn vui vẻ, sau này cũng là tẩu tẩu của ngươi. Tống Tri Hi sẽ không quay lại đây đâu!

Phù Nguyệt lại ba hoa kể về Lục Thanh Lâm, nói không ngớt như đổ đậu, mãi đến bữa tối mới cùng đám thái giám cười nói rời đi.

Buổi tối, ta nằm trên giường ôm đầu, đại khái hiểu ra hai ý mà hôm nay Phù Nguyệt muốn bày tỏ.

Một, trong mắt Phù Nguyệt và mọi người, Lục Thanh Lâm chính là một hoàng đế nghiêm túc, uy nghiêm áp đảo. Nàng bảo ta đừng sợ hắn, vì mọi người đều sợ, nếu ta cũng sợ thì không ai dám can gián hắn nữa.

Hai, Phù Nguyệt là huynh khống. Chỉ cần ta dám không tốt với Lục Thanh Lâm, nàng sẵn sàng chém đầu ta bất cứ lúc nào.

Cạn lời! Không nói nên lời.

Tống Tri Hi, tỷ mau lăn về đây cho ta!

07

Sau buổi trò chuyện thân mật với Phù Nguyệt, ngày hôm sau dù cục sưng trên đầu chưa lành nhưng ta vẫn hớn hở đến Chương Đài Cung.

Lục Thanh Lâm đang cúi đầu xem tấu chương, lông mày nhíu lại, trông như đang gặp khó khăn.

Ta lặng lẽ đứng nhìn hắn, rất lâu sau hắn mới nhận ra sự hiện diện của ta.

Thực ra mà nói, hắn cũng mới mười tám tuổi, nhưng mày mắt lại chững chạc, hoàn toàn không có nét ngây thơ của tuổi này.

Phù Nguyệt nói, trước khi tiên hoàng hậu qua đời, Lục Thanh Lâm rất hoạt bát.

Hắn thích nằm trên đùi hoàng hậu nũng nịu, bị thương chút xíu cũng khóc lóc tìm tới hoàng hậu cầu bà an ủi. Khi đó, Phù Nguyệt còn nhỏ, Lục Thanh Lâm tranh giành tình thương của mẫu hậu cũng ghê gớm lắm.

Hắn tuy yêu thương muội muội, nhưng không muốn ai cướp đi sự yêu thương của mẫu hậu, tình cảm của hai người từng rất căng thẳng.
Con đậu xanh rau má là đồ ăn cắp !, truyện này của Bơ k cần đường nhé

Nhưng hậu cung là nơi hiểm ác, không dung nạp được quá nhiều tình cảm nồng nàn. Tất cả những nữ nhân tiến cung đều khao khát vị trí cao quý đó.

Lão hoàng đế khi đó sủng ái một nữ tử dân gian, nữ tử ấy kiêu căng vì được sủng nên dám ra tay hạ độc hoàng hậu.

Năm đó, tiên hoàng hậu băng hà, và cũng năm đó, Lục Thanh Lâm mới bảy tuổi.

Từ đó về sau, hắn thu lại sự ngây thơ của đứa trẻ, ép mình cố gắng học hành, thành tích vượt trội trong hàng ngũ hoàng tử, trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của Phù Nguyệt.

Phù Nguyệt nói, hậu cung sinh tồn khó khăn, cchỉ cần sơ sẩy một chút là chết kkhông có chỗ chôn thân.

Khi đó ta còn thở dài, ta và nàng không cùng nỗi khổ, tất cả đau khổ của ta đều đến từ tỷ tỷ của ta.

Nghĩ đến đây, ta lại có chút thiện cảm với Lục Thanh Lâm.

Nếu ta có một huynh trưởng như hắn, giờ này hẳn ta đã ngồi trong phủ tướng quân, nhàn nhã phe phẩy quạt ăn hoa quả, chứ không phải cẩn trọng hầu hạ cái vị đại nhân trong hoàng cung này như bây giờ đâu. Hừ!

“Trà.”

Ta nhìn quanh một vòng, thấy xung quanh không còn ai ở lại hầu hạ nữa nên đành bưng trà đi đến, Lục Thanh Lâm thấy vạt áo của ta mới phát hiện người tới là ta.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt dừng lại ở cục sưng trên trán, nhẹ nhàng nói:

“Xấu chết đi được, trông như có cái mông mọc trên đầu vậy.”

Ta…

Ta thật muốn tự tát mình hai cái, thông cảm ai không thông cảm, lại đi thông cảm cho hắn?

May mà ta không có huynh trưởng như hắn. Nếu hắn và Tống Tri Hi cộng lại, ta sợ rằng chẳng sống nổi đến tuổi trưởng thành.

Đang cúi đầu giận dỗi thì phía trước tối sầm lại, một bóng đen che kín tầm mắt ta, cục sưng trên trán được bôi thứ gì đó mát lạnh.

Trên bàn của Lục Thanh Lâm vậy mà có sẵn cao thanh lương, hắn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa lên cục sưng của ta, ta khẽ run người.

“Đau à?”

Giọng nói của hắn cũng dễ nghe quá ấy chứ! Ta ngây ngốc lắc đầu, ta lại không dám nói là vì hắn ở quá gần, khiến ta căng thẳng.

Dù sao thì hắn cũng không phải là lão hoàng đế với diện mạo khiến người ta vừa nhìn đã nổi giận. Dung mạo của hắn còn nổi bật hơn cả cha ta.

Ta là thiếu nữ xuân thì còn đang mơ mộng, đàn ông trên đời này còn chưa được nhìn nhiều, nên lúc nhìn cái mặt này của hắn mà không mềm nhũn chân ra đã là tốt lắm rồi.

“Da của nàng cũng thật là thô, cục sưng to như thế mà không đau.”

Bụp…

Tấm lòng thiếu nữ đang hoài xuân của ta, vỡ nát rồi.

Xoa xong cục sưng, Lục Thanh Lâm ngồi lại chỗ cũ, chỉ vào tấu chương:

“Phụ thân nàng sức khỏe vẫn tốt chứ?”

???

“Tốt lắm ạ, ăn gì cũng ngon, cơ thể khỏe mạnh.”

“Vậy thì tốt, nước Đại Uyển lợi dụng khoảng trống khi phụ hoàng vừa mất mà đột ngột làm loạn.”

“Bọn chúng biết trẫm hiện nay gốc rễ chưa vững, muốn nhân cơ hội này thu lại phần lãnh thổ đã mất trước đây.”

“Trẫm không thể để hắn đạt được mục đích, nhưng hiện tại thật sự không có người đáng tin.”

“Nhìn khắp triều đình, trẫm chỉ tin mỗi Trấn Nam Tướng quân, chỉ là ông ấy tuổi tác đã cao…”

Ta “ồ” một tiếng, lùi lại vài bước rồi quỳ xuống:

“Thần nữ không hiểu việc quốc gia, vốn không nên nhiều lời. Nhưng là phận con cái, thần nữ cũng không muốn phụ thân rơi vào nguy hiểm.”

“Thế nhưng từ nhỏ phụ thân đã dạy bảo chúng ta rằng, hoàng thượng dùng bút mực để mưu đồ thiên hạ, ông ấy không có tài năng đó nên không thể giúp hoàng thượng. Nhưng ông ấy có thể hóa thành thanh kiếm sắc trong tay hoàng thượng, giúp hoàng thượng giữ vững nửa giang sơn.”

“Ông ấy tuy không còn trẻ, nhưng nếu hoàng thượng tin tưởng, ông ấy vẫn có thể vì hoàng thượng giữ gìn sự thái bình.”

Trong điện lặng đi một lát, cánh tay của ta được Lục Thanh Lâm nắm chắc, hắn kéo ta đứng lên, đưa tay xoa đầu ta.

“Trẫm trước đây còn nghĩ nàng ngốc nghếch, suốt ngày ngoài ăn thì ngủ, có chút làm mất uy danh của Trấn Nam Tướng quân.”

“ Nhưng hôm nay lại thấy câu ‘hổ phụ sinh hổ nữ’ cũng không phải là lời nói suông. Dù đầu óc của nàng không theo kịp Trấn Nam Tướng quân, nhưng lòng trung thành của nàng thì không thua kém chút nào.”

Mấy giọt nước mắt vừa tích tụ trên vành mắt, “rụp rụp”, bị ta nuốt ngược lại.

Ta giận đến phồng má, mắt chỉ nhìn chằm chằm một chỗ, không thèm đáp lại hắn một lời.

Lục Thanh Lâm có lẽ nhận ra ta không vui, cười khẽ một tiếng rồi kéo ta vào lòng, giọng nói dịu dàng:

“Thật ra nàng như vậy rất đáng yêu, mọi cảm xúc đều hiện rõ trên mặt, trẫm không cần phải đoán.”

Không biết an ủi thì không cần an ủi, lời này khác gì nói ta ngốc đâu?

Nhưng hắn dường như cảm thấy mình đã dỗ rất giỏi, vuốt tóc ta từng chút một, vẻ mặt đầy thỏa mãn.

“Nàng yên tâm, ông ấy nhất định sẽ trở về bình an. Đợi ông ấy hồi kinh, trẫm sẽ đích thân dẫn nàng đến cổng thành nghênh đón.”