Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Cổ Đại TỶ TỶ ĐÁNH TRÁO TA VÀO CUNG Chương 3 TỶ TỶ ĐÁNH TRÁO TA VÀO CUNG

Chương 3 TỶ TỶ ĐÁNH TRÁO TA VÀO CUNG

4:32 chiều – 22/09/2024

08

Phụ thân chuẩn bị nhanh chóng, sáng ngày thứ ba đã mặc áo giáp, dẫn quân rời đi trong oai hùng.

Lục Thanh Lâm nói sợ ta rơi nước mắt mà không cho ta đi tiễn, nên ta đành ngồi dưới gốc cây quế ở Thanh Lương Điện nhấm nháp hạt dưa.

Thật coi thường ta, ta không khóc đâu. Trước đây mỗi lần phụ thân xuất chinh đều không cho ta và tỷ tỷ khóc.

Ông là bảo vệ quốc gia, người nhà nên khí khái tiễn đưa, đó mới là điềm tốt cho sự trở về thắng lợi. Vì vậy, ta và tỷ tỷ mỗi lần tiễn ông ra đi, chưa từng khóc.

Nhưng Lục Thanh Lâm không tin, hắn nói đó chỉ là lời ta dỗ hắn. Lỡ như đến nơi đưa tiễn mà ta lại há mồm khóc lóc, hắn lại phải dỗ ta thì sẽ ảnh hưởng đến uy nghiêm của hoàng đế.

Khi Phù Nguyệt đến, hạt dưa ta đã bóc đầy một giỏ.

Nàng mạnh mẽ ngồi xuống, chân không khép lại, tay múa chân đạp mà nói:

“Muội muội của ngươi thật đúng là nhân tài.”

Tay ta run lên, hạt dưa rơi mất, ta đờ đẫn nhìn Phù Nguyệt, nàng vừa nói gì cơ?

Phù Nguyệt có lẽ nhận ra mình thất thố, ngượng ngùng cười, khép chân lại, cố nặn giọng nói:

“Ý ta là, muội muội của ngươi thật đúng là nhân tài.”

Ta không hiểu, chỉ là tiễn đưa thôi mà, chẳng lẽ nàng lại ngâm một bài thơ giữa phố luôn rồi?

Tống Tri Hi lúc nào cũng thích khoa trương như vậy.

“Trước đây ta chỉ nghe nói nhà họ Tống có một vị tiểu thư nổi danh thiên hạ như ngươi, chứ ít nghe nhắc đến muội muội của ngươi…”

Nàng như sợ người khác nghe thấy, cẩn thận ghé sát tai ta thì thầm:

“Còn có lời đồn nói, nàng ta là kẻ ngốc, trí tuệ tốt của Trấn Nam Tướng quân đều truyền cho ngươi, còn muội muội ngươi từ nhỏ đã đần độn, chỉ biết ấp úng nên không bước ra khỏi cửa lớn nửa bước.”

Ta nắm lấy ngực mình, đau lòng quá!

Phù Nguyệt ho khan một tiếng:

“Xin lỗi, ta cũng chỉ là nghe nói, ta cũng chỉ là nghe nói thôi, không có ý xúc phạm nàng ấy…”

Ta thật sự cảm ơn ngươi!

“Nhưng hôm nay gặp rồi, ta tin rồi! Đây hoàn toàn là lời đồn, một kẻ ngốc sao có thể mặc áo giáp theo phụ thân ra trận?”

Phù Nguyệt đột nhiên cao giọng, bộ dáng vô cùng thán phục.

Ta “ồ” một tiếng, thế này gọi là nhân tài sao:

“Nàng biết chút võ nghệ, dù sao phụ thân ta là…”

“Điều đó không quan trọng, phủ Trấn Nam Vương các ngươi đến cả chó cũng có thể múa vài đường thương. Nàng là đích nữ, biết chút võ nghệ cũng chẳng có gì lạ, không biết mới lạ đó…”

Ta lại nắm lấy ngực, thật sự mới mẻ quá, lần đầu tiên ta biết mình thậm chí còn không bằng cả chó…

“Ngươi không biết đâu, khi nàng khoác giáp bạc rời đi, chậc chậc, cái cảnh tượng ấy, muốn có náo nhiệt bao nhiêu thì náo nhiệt bấy nhiêu!”

“Tiểu công tử khắp kinh thành đều đến, khóc lóc thảm thiết, kẻ nào cũng cúi rạp sau đuôi ngựa khóc nức nở, tranh nhau hứa hẹn rằng đợi nàng trở về sẽ đến Phủ tướng quân cầu hôn.”

“Ây chà, cảnh tượng ấy… chẳng kém gì hoàng huynh ta đăng bảng tuyển chọn dân nữ nhập cung…”

“Tẩu tẩu… ngươi làm sao vậy? Đau ở đâu? Sao trông ngươi giống hệt biểu cảm của phụ thân ngươi khi đó vậy?”

Đau ở đâu ư?

Đau lòng! Đau gan! Đau tì! Đau phổi! Toàn thân trên dưới không chỗ nào là không đau!

Danh tiếng ta gìn giữ hơn mười năm trời, chẳng bước ra khỏi cửa lớn, nay đã bị hủy hoại trong ngày hôm nay…

Ta không muốn nói chuyện với Phù Nguyệt, chỉ muốn trốn một mình để khóc một trận.

Sau này ta còn mặt mũi nào gặp người khác?

Lần này Phù Nguyệt cũng không nán lại lâu, nói được mấy câu đó thì nhấc váy chạy mất. Không đầy một khắc sau, Lục Thanh Lâm đến.

Hắn kéo ta ra khỏi góc giường, bế ta đặt lên đùi, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta:

“Ta đã biết nàng sáng nay nói dối ta, lén trốn đi chỗ khác khóc có phải không?”

Ta rưng rưng nước mắt, rất muốn giãi bày một phen, nhưng ta không thể, chỉ có thể cắn răng vùi mặt vào lòng hắn, khóc đến nước mắt, nước mũi tèm lem.

“Không sao đâu, nước Đại Uyển xưa nay luôn là bại tướng dưới tay Trấn Nam Tướng quân. Trước đây phụ thân nàng có thể thắng, lần này nhất định cũng sẽ thắng được.”

“Nếu nàng nhớ ông ấy, đợi ông ấy trở về, trẫm sẽ tổ chức yến tiệc đón gió cho nàng và phụ thân gặp nhau thoải mái.”

“Lớn từng này rồi mà vẫn khóc nhè như trẻ con, nàng cũng thật thú vị.”

“Ta… ta không phải trẻ con…”

Ta bướng bỉnh ngẩng đầu lên, sụt sịt vài cái, Lục Thanh Lâm lại kéo ta vào lòng, vỗ nhẹ lưng ta từng chút một.

“Được, nàng không phải trẻ con, nàng là hoàng hậu tương lai của trẫm, là mẫu nghi thiên hạ.”

“Từ trước trẫm vẫn nghĩ đó là một danh xưng uy nghiêm như phụ hoàng. Nhưng gần đây nàng vào cung, trẫm thường nghĩ, đến lúc ấy sẽ có bao gánh nặng đè lên vai nàng, há chẳng phải nàng sẽ khóc mỗi ngày sao…”

Nói đến cuối câu, hắn tự nói mà còn có vẻ thấy buồn cười, sau đó còn tự mình bật cười ha hả.

Ta càng khóc dữ dội hơn.

Ta hoàn toàn không phải kiểu mẫu nghi thiên hạ, ta hoàn toàn là vịt bị đẩy lên giá…

“Nhưng nghĩ lại, cũng tốt thôi. Ai nói mẫu nghi thiên hạ phải vô bi vô hỉ, hiểu chuyện lý lẽ, những nỗi khổ trong lòng không ai thổ lộ, mỗi ngày sống vì người khác, sống thật mệt mỏi.”

“Nàng yên tâm, có trẫm ở đây, trẫm sẽ không để nàng sống những ngày như vậy.”

“Nàng có thể thoải mái làm chính mình, muốn khóc thì khóc, buồn thì nói, không cần phải ủy khuất bản thân…”

Lục Thanh Lâm nói rất chậm, tay hắn vỗ nhẹ ta như đang dỗ một đứa trẻ ngủ. Ta vùi đầu trong lòng hắn, khóc mãi đến kiệt sức, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

09

Những tháng sau đó, Lục Thanh Lâm rất bận, bận đến thường xuyên thức thâu đêm.

Hắn có lẽ cũng biết giữ ta trong Chương Đài Cung có phần đè ép tính cách của ta, nên cho phép Phù Nguyệt thường xuyên đến bầu bạn với ta.

“Phù Nguyệt tính tình hoạt bát, nhưng không có ý xấu. Là muội muội ruột của ta, ngươi có thể thân thiết với nàng.”

Ta chỉ ngoan ngoãn “vâng” một tiếng, ta nào dám không đồng ý?

Huống hồ, Phù Nguyệt không phải kiểu người chịu đựng việc ta không đồng ý.

Mỗi ngày nàng đều kéo ta trèo cây bắn chim, leo tường bắn tên. Một ngày qua đi, ta như kiệt sức như đã cuốc đất tận ba ngày.

Lục Thanh Lâm phê duyệt tấu chương mà tay không ngừng bút, chốc lát lại ngẩng đầu dặn dò:

“Đúng rồi, sau này… cũng nên tránh xa Tống Tri Vi một chút.”

Nói xong, hắn dùng bàn tay to của mình vạch một dấu “×” đỏ chót trên một tờ tấu chương.

“Tại sao…”

Lục Thanh Lâm đưa tay kéo cánh tay ta, ép ta ngồi bên cạnh hắn.

Hắn không quên xoa xoa tóc ta, xoa rối tung lên, không biết hắn mắc tật gì mà thích sờ tóc như vậy.

“Nhìn thấy chưa?”

Lục Thanh Lâm giơ tay dùng đầu bút chỉ vào một xấp tấu chương dày ở giữa bàn.

“Đây là một số thỉnh cầu mà mấy ngày nay trẫm lần lượt nhận được, không ngoại lệ, đều là xin cưới nàng ta. Trên là vương gia hơn bốn mươi tuổi, dưới là thế tử mười bốn tuổi.”

“Câu chuyện nào cũng đặc sắc, cuộc gặp gỡ nào cũng lãng mạn. Kinh thành luôn đồn rằng nàng ta không bao giờ ra khỏi phủ, nhưng nàng có biết câu chuyện sớm nhất trong tấu chương này là từ khi nào không?”

“Từ khi nào?”

“Mười năm trước, nàng xem đây.”

Ta ghé đầu qua, trên tấu chương viết:

“Thần và nàng quen biết mười năm, ban đầu gặp gỡ tình cờ trên phố, nhất kiến chung tình, sau đó nhiều lần hẹn ước dưới chân núi trước cổng thành.”

“Lương duyên do trời định, thần tin nàng là duyên phận duy nhất trong đời thần, cầu xin thánh thượng tác thành!”

Ta che mắt lại, mười năm trước, năm nay chúng ta mới mười bảy tuổi, xem ra tỷ ấy đã bắt đầu trêu chọc tiểu công tử khi mới bảy tuổi rồi…

“Cũng không phải trẫm không thành toàn cho hắn, thật sự là vị Trinh Vương này đã ngoài bốn mươi tuổi rồi, trong nhà còn có một vị vương phi hung dữ, trong phủ còn có hơn mười phòng tiểu thiếp.”

“Trấn Nam Tướng quân hết lòng vì trẫm, trẫm thật sự không thể làm chuyện đâm sau lưng ông ấy.”

“Đa tạ hoàng thượng, đa tạ hoàng thượng, ngàn vạn lần đừng đồng ý. Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm.”

“Tỷ tỷ… muội muội tính tình bướng bỉnh, chỉ thích đùa nghịch thôi, không thể thật sự làm điều quá đáng. Nếu hoàng thượng ban hôn, phụ thân trở về nhất định sẽ đánh chết nàng!”

Lục Thanh Lâm ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt mang chút ý trêu chọc:

“Vừa rồi nàng là nói ‘tỷ tỷ’?”

Chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Lục Thanh Lâm, ta chợt nhận ra trán mình toát ra không ít mồ hôi vì căng thẳng.

Ta hiểu rõ, hiện tại Lục Thanh Lâm sủng ái ta, một là vì nghĩ đến công lao của phụ thân, hai là vì Tống Tri Hi danh chấn thiên hạ.

Cho dù hắn có cảm thấy người bên ngoài chỉ là đồn đại, nhưng vẫn nguyện sủng ái ta vì ta không có vết nhơ.

Nhưng nếu có một ngày hắn phát hiện ta mới là Tống Tri Vi, với hành vi ngông cuồng hiện tại của Tống Tri Hi, chúng ta chắc chắn đều phải chết theo nàng.

“Hoàng thượng, biên cương có tin chiến thắng!”

Đại thái giám xuất hiện kịp lúc, Lục Thanh Lâm liếc nhìn ta một cái, cho người vào.

Trận chiến này, phụ thân ta đánh rất đẹp.

Nước Đại Uyển không ngờ người đến lại là phụ thân ta.

Ban đầu thì có phần kiêu ngạo không xem ai ra gì, sau này phụ thân đã đánh cho họ không kịp trở tay, ngay đêm đầu tiên đã buộc họ rút lui mười dặm.

Nhưng lão hoàng đế của Đại Uyển cũng không phải người dễ dàng nhận thua.

Nước Đại Uyển nằm ở sa mạc, cát bụi gió lớn, quanh năm khí hậu nóng bức, lòng sông cạn khô.

Nam nhân trưởng thành dũng mãnh thiện chiến, nhưng phụ nữ và trẻ em lại sống rất khó khăn.

Vì tìm kiếm một vùng đất màu mỡ để sinh tồn, trong nhiều năm qua họ đánh chiếm khắp nơi, khiến các nước xung quanh khốn đốn.

Nhưng từ vài năm gần đây, không biết vì sao họ lại nhắm vào Nam Thiệu của chúng ta, cứ cách vài năm lại đến một lần.

Đặc biệt lần này, lão hoàng đế của họ còn đích thân dẫn binh xuất chinh.

Hắn muốn nhân lúc Lục Thanh Lâm ngôi vị chưa vững mà đánh Nam Thiệu trở tay không kịp, nhưng không ngờ ngựa lại sẩy chân.

Phụ thân ta đã tung một đòn tập kích bất ngờ, sau hai tháng, bọn chúng không những không chiếm được lợi thế, mà lão hoàng đế cũng tử trận trên chiến trường, buộc phải rút lui về nước.

“Tốt!”

Lục Thanh Lâm rất phấn khích, tin thắng trận đã xua tan cuộc trò chuyện vừa rồi. Hắn đột nhiên ôm lấy mặt ta, hôn mạnh lên má ta một cái:

“Nàng thật sự là phúc tinh của trẫm.”

Ta bị hôn đến ngơ ngác, ngây ngô nói:

“Hoàng thượng… vẫn chưa thành thân…”

Lục Thanh Lâm cười sảng khoái, xoa xoa tóc ta, lại hôn lên trán ta:

“Ai nói với nàng phải thành thân mới có thể hôn? Nàng là thái tử phi tiên hoàng đã định, đời này nàng nhất định phải gả cho trẫm.”

Lòng ta chùng xuống, cố nở nụ cười, nhảy xuống khỏi người hắn:

“Hoàng thượng hẳn còn việc cần làm, công chúa hẹn thần thiếp đọc thoại bản, thần thiếp xin phép về trước.”

Lục Thanh Lâm lúc này đang rất vui vẻ nên cũng không ngăn ta lại.