9
Trong bảy ngày bị cấm túc, ta nghe nói Trịnh Ý Nhi đã lần lượt gọi tất cả thái y trong cung đến khám bệnh cho mình.
Tính tình của nàng mỗi ngày lại càng trở nên nóng nảy. Những cung nữ có chút nhan sắc xung quanh nàng đã bị thay đổi vài lần. Mà những người bị thay đi đều không rõ tung tích.
Khi mặt trời dần lặn, ta mỉm cười dạo bước đến Ngự Hoa Viên.
Ở một góc Ngự Hoa Viên có một hồ sen, hiện tại đúng vào mùa hoa nở, nhưng hiếm khi có người lui tới ngồi trong đình bên hồ.
“Phúc Quả, ngươi đứng bên cạnh giữ ta, ta sẽ vươn tay hái một cọng cuống sen về xào ăn.”
Phúc Quả ngoan ngoãn nắm chặt một bên tay ta, trong khi ta kiễng chân, nghiêng người về phía hồ sen.
Khi vừa chạm vào một cọng cuống sen, Phúc Quả đột nhiên buông tay.
“A!”
Trước khi rơi xuống nước, ta đứng đối diện phía hồ sen, khóe miệng khẽ nhếch, nghe thấy giọng nói hốt hoảng của Phúc Quả:
“Tham kiến hoàng thượng!”
Khi ta nổi lên mặt nước, đầu ngửa lên, ta đứng thẳng giữa hồ, tay nhẹ vuốt mái tóc ướt dính trên má ra sau, trông tựa như một đóa sen thanh khiết vừa nở rộ, tựa mỹ nhân bước ra từ làn nước.
Phúc Quả run rẩy quỳ xuống đất, sau khi định thần lại muốn đứng dậy kéo ta lên, nhưng vì sợ hãi hoàng thượng, nàng không dám nhúc nhích.
Ánh mắt sâu thẳm của Tạ Nguyên Thần lóe lên sự biến động.
Ta giả vờ như mới nhìn thấy ngài, liền nhanh chóng uốn mình bò về phía bờ hồ.
Chỉ một tích tắc sau, một bàn tay thon dài đưa ra, ta bị Tạ Nguyên Thần kéo mạnh lên, thuận thế ngã vào lòng ngài.
Ta lập tức bối rối, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy:
“Thiếp không biết hoàng thượng ở đây, thiếp trong bộ dạng thế này đã làm phiền hoàng thượng, thiếp có tội, xin hoàng thượng trách phạt.”
Ta còn chưa kịp đứng thẳng, đôi chân lại mềm nhũn, y phục ướt sũng dính sát vào người, để lộ rõ những đường nét tinh tế.
Tạ Nguyên Thần lấy áo khoác choàng quanh người ta, nhưng không kìm lòng được mà bế thốc ta lên.
Ta thốt lên một tiếng kinh ngạc, vô tình ép sát vào người ngài, khẽ cọ nhẹ, lập tức cảm nhận được cơ thể ngài càng căng cứng.
Ngay sau đó, bước chân ngài tiến về Nghiêng Tâm Điện nhanh hơn, giọng ngài khàn đặc:
“Trẫm phải nghĩ xem nên phạt ngươi thế nào mới được.”
Ta xấu hổ rúc vào lòng ngài nhưng ngay khi cúi đầu, trong mắt ta thoáng hiện một tia lạnh lùng.
Vừa đến cửa điện, Trịnh Ý Nhi đã chặn đường.
Trán nàng ta được che kín bằng một chiếc khăn dày, gương mặt đầy phẫn nộ, tiến lên túm lấy ta từ trong vòng tay Tạ Nguyên Thần, trước khi ngài kịp tỏ vẻ giận dữ, nàng đã u sầu nói:
“Hoàng thượng, đã lâu rồi người không đến cung của thần thiếp. Thần thiếp mấy ngày nay mới làm vài món điểm tâm, chỉ mong hoàng thượng đến nếm thử.”
“Hiên Nhi cũng nói rằng rất nhớ phụ hoàng, còn muốn khoe với phụ hoàng những bài học mới mà nó vừa học được.”
Tạ Nguyên Thần nhìn Trịnh Ý Nhi đang làm nũng, rồi lại nhìn ta.
Ta chủ động lên tiếng, giọng điệu mang chút vẻ yếu đuối:
“Hoàng thượng hãy cùng quý phi nương nương đi thăm tiểu hoàng tử đi. Vừa rồi thiếp đã có chút thời gian ở riêng cùng hoàng thượng, thiếp đã mãn nguyện rồi, thiếp không dám tham lam.”
Ta ngước mắt lên, nhìn vào đôi mắt Tạ Nguyên Thần, trong đó chứa đầy sự mất mát.
“Vậy lần sau trẫm sẽ đến thăm ngươi.”
Trịnh Ý Nhi nghe vậy liền vui vẻ kéo Tạ Nguyên Thần đi, hoàn toàn không nhận ra trong giọng ngài có chút không hài lòng.
Nhưng hai người chỉ vừa đi được vài bước, tổng quản thái giám vội vã chạy đến, thở hổn hển:
“Hoàng thượng, Hộ bộ Thượng thư có việc khẩn cầu kiến.”
Tạ Nguyên Thần khựng lại, để lại vài lời an ủi Trịnh Ý Nhi, rồi nhanh chóng bước về chính điện.
10
Thấy vậy, Trịnh Ý Nhi mặt lạnh lại, quay trở lại chặn đường ta.
Nàng ngạo nghễ nhìn ta từ trên xuống dưới, khoe khoang:
“Ngươi quả là có chút thủ đoạn, nhưng trái tim hoàng thượng vẫn ở chỗ bổn cung. Chỉ cần bổn cung nói một lời, hoàng thượng sẽ không bao giờ nhìn thấy ngươi.”
Ngay sau đó, như chưa hả giận, nàng đưa tay xé toạc áo ngoài của ta, ném xuống đất rồi dẫm mạnh hai lần.
Thân hình uyển chuyển của ta lộ ra, các thái giám đi theo đều vội cúi đầu.
Trịnh Ý Nhi thấy vậy, trong mắt hiện lên sự ghen tị, rồi như nghĩ ra điều gì, khẽ cười lạnh:
“Vóc dáng như ngươi, không ai hầu hạ thì thật phí phạm. Hay là để bổn cung giúp ngươi thỏa mãn vậy!”
“Nghe nói những kỹ viện thích loại như ngươi, ngàn người gối, vạn người cưỡi, chắc ngươi sẽ thích được người ta hưởng thụ, giống như đám tiện nhân ở Yên Vũ Lâu.”
Nghe đến ba chữ Yên Vũ Lâu, lòng ta bừng lên ngọn lửa hận không thể kiềm chế.
Ta tức giận đến đỏ cả mắt, ánh nhìn về phía nàng ta sắc bén như dao.
Vì báo thù, ta đã nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, mưu tính kỹ lưỡng. Nhưng lúc này, ta không thể nhịn thêm được nữa.
Đôi mắt ta híp lại, giọng nói lạnh như băng:
“Quý phi nương nương hình như rất quen thuộc với nơi đó. Nghe nói nương nương từng đến Yên Vũ Lâu, chắc cũng đã được người ta hưởng thụ rồi.”
Trịnh Ý Nhi như nhớ lại điều gì đó kinh khủng.
Nàng thẹn quá hóa giận, lúng túng nói:
“Ngươi nói bậy bạ gì đó, xem ta có xé nát miệng ngươi không.”
Nói xong, nàng định ra tay nhào về phía ta, ta liền lắc mình né tránh, đưa tay giật phăng khăn lụa trên trán nàng, để lộ vết thương đang mưng mủ, thậm chí còn lờ mờ thấy những vật trắng nhỏ đang ngọ nguậy.
Trịnh Ý Nhi thét lên kinh hãi, vội vàng nhặt khăn che lại.
Ta lấy khăn tay che mũi miệng, thản nhiên nói:
“Quý phi nương nương vết thương vẫn chưa lành nhỉ, nếu cứ mãi không khỏi, chẳng phải sẽ mất đi ân sủng sao?”
Những phi tần trên người có sẹo, sẽ không được thị tẩm, vì sợ làm tổn hại đến long thể của hoàng thượng.
Nhưng Trịnh Ý Nhi nghe vậy, lại tỏ ra đầy tự tin.
“Bổn cung là quý phi được hoàng thượng tự mình sắc phong, sau này còn sẽ là hoàng hậu của U Quốc, chờ đến khi Hiên Nhi trưởng thành, bổn cung sẽ là thái hậu!”
Trong lòng ta thầm ngạc nhiên, sao Trịnh Ý Nhi lại tự tin đến vậy.
Tạ Nguyên Thần tuy hiện chỉ có một hoàng tử vẫn còn rất nhỏ, nhưng ngài đang ở thời kỳ sung mãn, sao nàng có thể chắc chắn rằng tiểu hoàng tử sẽ là tân đế tương lai?
Ta mím môi, không nói gì.
Trịnh Ý Nhi lại nghĩ rằng ta sợ hãi, hống hách đẩy ta sang một bên rồi quay lưng bỏ đi.
Khi biết ngoài Hộ bộ Thượng thư ra, còn có ca ca của nàng, Trịnh Trường Minh, cũng đang ở đại điện gặp hoàng đế, vẻ mặt nàng ta đầy kiêu ngạo nói:
“Hộ bộ Thượng thư chắc chắn đến để xin hoàng thượng ban thưởng cho ca ca của ta.”
Nói xong, nàng ngẩng cao đầu đi thẳng về phía đại điện.
Ta lại thầm cười trong lòng. Điều chờ đợi hắn sợ rằng không phải là phần thưởng, mà là sự trừng phạt.
Quả nhiên ,chẳng bao lâu sau, hậu cung truyền đến tin tức, đoàn vận chuyển khoai lang của Trịnh Trường Minh bị cướp giữa đường.
Ngay từ khoảnh khắc ta trồng ra khoai lang, những “kẻ cướp” đã sẵn sàng chờ lệnh hành động.
Chẳng bao lâu nữa, phụ thân ta sẽ “tình cờ” gặp lại người ngoại quốc, và sẽ một lần nữa thu được giống khoai. Chỉ là, lúc này, nguồn giống đã bị mất.
Hoàng thượng nổi giận, giáng chức Trịnh Trường Minh xuống năm bậc, phạt bổng lộc ba năm.
Trịnh Ý Nhi xông vào đại điện, bị hoàng thượng trách mắng, hơn nữa ngay tại điện, khăn lụa của nàng vô tình rơi xuống, để lộ vết thương mưng mủ, khiến hoàng thượng không khỏi giật mình kinh hãi.
11
Sau ngày nàng ta xông vào đại điện, vết thương trên trán Trịnh Ý Nhi vẫn không có dấu hiệu lành.
Tạ Nguyên Thần thỉnh thoảng có đến thăm, nhưng không ở lại đêm nào.
Số lần hoàng thượng đến cung của Trịnh Ý Nhi ngày càng ít đi, ngược lại, những phi tần khác trong cung thỉnh thoảng lại được sủng ái thường xuyên.
Trịnh Ý Nhi nổi cơn thịnh nộ trong cung của mình.
Ta biết, thời cơ của mình đã đến.
Sau khi phụ thân ta dâng lại giống khoai lang cho hoàng thượng, Tạ Nguyên Thần cuối cùng đã triệu ta thị tẩm.
Lần này, ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Ta lặng lẽ để Phúc Quả đứng gác ngoài cửa điện, chỉ cần cung nữ của Trịnh Ý Nhi xuất hiện, thì không ngần ngại đánh ngất.
Khi Tạ Nguyên Thần bước vào cửa điện, hương thơm trong điện đang bốc lên nồng nàn.
“Thiếp thân cung nghênh hoàng thượng.”
Ta cúi đầu hành lễ, chiếc áo khoác mỏng manh trên người trượt xuống, để lộ bờ vai nõn nà trắng hồng và lớp áo lót bên trong, tưởng như sắp để lộ nhiều hơn.
Ta giả vờ ngạc nhiên, khẽ thốt lên một tiếng đầy xấu hổ, vội vã kéo áo lên, đôi má ửng đỏ ngước nhìn Tạ Nguyên Thần.
Sau đó lại cúi đầu e thẹn, dưới ánh mắt chăm chú của ngài, ta nhỏ nhẹ nói:
“Hoàng thượng có muốn dùng một ly trà nóng không? Thiếp đã chuẩn bị trà nóng cho người.”
Hơi thở của Tạ Nguyên Thần trở nên nặng nề, giọng ngài khàn đục:
“Trẫm đến với mỹ nhân, không phải để uống trà, lại đây! Hầu hạ trẫm thay y phục.”
Ta e thẹn đáp lại, tay khẽ chạm vào bộ long bào màu vàng sáng. Hơi thở nóng rực phả vào bên tai. Tạ Nguyên Thần không kìm nén được, định cởi bỏ y phục của ta, nhưng ta lại giả vờ ngăn cản, nửa vờ nửa thật.
“Hoàng thượng, chi bằng chờ một lát, nếu quý phi nương nương có việc tìm hoàng thượng thì sao? Thiếp không muốn tranh người với quý phi nương nương.”
Tạ Nguyên Thần nhíu mày, ánh mắt dâng trào cảm xúc.
“Tối nay, dù là ai đến thì trẫm cũng không gặp!”
Nói rồi, ngài ra lệnh cho người đóng cửa điện lại.
Ngài hít một hơi sâu, ánh mắt đầy ham muốn:
“Giờ đã hài lòng chưa? Mùi hương trên người mỹ nhân thật ngọt ngào.”
Ta xấu hổ đỏ mặt, và cuối cùng Tạ Nguyên Thần không kìm nén được nữa, cúi xuống áp sát ta.
Ngài không biết rằng, đây chính là loại hương liệu được dùng phổ biến nhất ở Yên Vũ Lâu để mê hoặc nam nhân, khiến họ rơi vào vòng xoáy đam mê, không thể nào thoát ra.
Bên ngoài, cơn mưa bắt đầu rơi nặng hạt, tiếng mưa rơi trên lá chuối càng thêm rõ ràng.
Trong giây phút mơ hồ, ta nghe thấy tiếng gào thét điên cuồng của Trịnh Ý Nhi.
Cả đêm gào khóc van xin hắn các kiểu, giọng ta dần trở nên khàn khàn. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, ta được sắc phong làm tiệp dư.
Còn Trịnh Ý Nhi, vì nhớ thương hoàng thượng mà đứng dưới mưa cả đêm, bị nhiễm lạnh rồi ngất xỉu.
Tạ Nguyên Thần vẫn nhớ đến tình cảm trước đây, nên mời nhiều thần y đến để chữa trị cho nàng, và lại tiếp tục sủng ái nàng như thuở ban đầu.