12
Sau khi Trịnh Ý Nhi được phục sủng, cử chỉ và hành vi của nàng ta lại trở nên dịu dàng, dễ mến.
Mỗi ngày, ngoài việc đúng giờ đến Thọ Khang Cung để thỉnh an thái hậu, nàng ta đều ở lại Minh Đức Điện cùng với tiểu hoàng tử.
Ta nhìn thấy vết thương trên mặt nàng dường như đã lành hẳn, chỉ còn vài vết mờ nhạt ở rìa vết sẹo, lòng không khỏi thắc mắc.
“Chủ tử, đã điều tra ra rồi, nghe nói có một vị thái y tìm ra được phương thuốc đặc biệt để chữa khỏi cho quý phi nương nương.”
“Không chỉ vậy đâu, nàng ta còn đang âm mưu hại người đó. Nghe nói mấy ngày nữa hoàng thượng sẽ dẫn các phi tần đến hành cung tránh nóng, quý phi nương nương dự tính sẽ để người mãi mãi ở lại hành cung, chúng ta phải cẩn thận với nàng ta.”
Phúc Quả vừa nhai mứt trong đĩa vừa tức tối nói với ta, miệng không ngừng nhóp nhép.
Nghe vậy, ta chỉ cười rạng rỡ, thấu hiểu mọi chuyện.
Ta đã ra tay, thì vết thương trên trán Trịnh Ý Nhi không ai có thể chữa lành được.
Lớp da mới mọc lên trên trán nàng ta chẳng qua là một mảnh da người được khéo léo khâu lại.
Lớp da này nhiều nhất chỉ duy trì được một tháng, sau đó sẽ từ trong ra ngoài mà lở loét trở lại.
Trịnh Ý Nhi sẽ phải liên tục thay da. Và phương pháp này, cần phải sử dụng da của người có cùng huyết thống để trông không khác biệt với da của nàng.
Có vẻ như, tiểu hoàng tử sẽ phải chịu nhiều đau đớn rồi đây.
Ta lấy giấy bút, viết thư một cách cẩn thận. Một lát sau, ta đặt lá thư đã viết xong vào ống tre và đưa cho Phúc Quả.
“Mang cái ống tre này đi, ném xuống sông.”
Trịnh Ý Nhi muốn ra tay trước, sao nàng biết ta lại không thể tiên hạ thủ vi cường?
…
Đến ngày khởi hành đi hành cung, Trịnh Ý Nhi đã sớm chặn trước kiệu của ta, nụ cười nàng ẩn chứa đầy dao găm.
“Trong hậu cung này, có vô số kẻ không biết tự lượng sức mình, chỉ biết tìm cách quyến rũ hoàng thượng. Ai cũng nghĩ rằng chỉ cần được thị tẩm thì sẽ giành được tình yêu của hoàng thượng, trở thành kẻ chiến thắng, nhưng chiến thắng chỉ có thể dành cho một người, đó là bổn cung. Còn những kẻ thất bại, sẽ trở thành bậc thềm để bổn cung đạp xuống bùn.”
Càng nói, nét mặt Trịnh Ý Nhi càng trở nên méo mó, cuối cùng nàng nghiến răng, từng chữ đầy hằn học.
Ta đứng nghiêng người, chắn trước Trịnh Ý Nhi, cố ý che khuất ánh mắt của những người phía sau, không để tâm đến lời khiêu khích của nàng, bình thản đáp:
“Thiếp xin chúc nương nương đạt được điều mình mong muốn.”
Thấy ta không phản ứng, Trịnh Ý Nhi hừ lạnh một tiếng, rồi quay lưng bước lên kiệu.
Khi cung nhân dẫn tiểu hoàng tử ra ngoài, ta cố ý bước đến trước mặt hắn, đứng ở vị trí mà Trịnh Ý Nhi có thể thấy, cúi xuống, khẽ mấp máy môi, giả vờ thân thiết với hắn.
Quả nhiên, ta ngửi thấy thoang thoảng mùi máu trên người tiểu hoàng tử.
Vừa hành lễ xong, thì thấy Trịnh Ý Nhi lập tức vén rèm kiệu, lớn tiếng quát, giọng nói có chút lo lắng và lạnh lẽo:
“Hiên Nhi, đến đây với mẫu phi!”
Khi thấy tiểu hoàng tử không lên kiệu của mình mà lại vào kiệu của Trịnh Ý Nhi và không ra nữa, ta thản nhiên lên kiệu của mình.
Đoàn người rầm rộ tiến lên, nhưng khi đến Thái Hành Sơn, bọn ta gặp phải thích khách.
Các thị vệ lập tức lao đến bảo vệ Tạ Nguyên Thần, còn khi những thích khách toàn thân mặc áo đen, mặt che kín, tay cầm đao nhuốm máu xông vào kiệu của ta, ta vội vàng né tránh trong vẻ kinh hãi.
Nhưng trong ánh mắt, ta lại vô cùng bình tĩnh, giọng nói lạnh lùng:
“Chiếc kiệu thứ ba phía trước.”
Một tên thích khách cẩn thận rạch một vết nhỏ trên cánh tay ta, sau đó nhảy ra khỏi kiệu, lao về phía kiệu của Trịnh Ý Nhi.
Những tên thích khách khác lập tức bám theo.
Bên cạnh Tạ Nguyên Thần có rất nhiều ám vệ, nên lần ám sát này không thể nào giết được ngài.
Mục tiêu của ta chỉ là Trịnh Ý Nhi.
Giữa cơn hỗn loạn, ta hoảng hốt chạy đến bên cạnh Tạ Nguyên Thần, thân mình nép chặt vào ngài như một chú thỏ hoảng sợ, đầy lo lắng.
“Hoàng thượng, thiếp sợ quá.”
Tạ Nguyên Thần vòng tay ôm lấy eo ta.
“Đừng sợ, chỉ vài tên cỏn con này không thể làm hại trẫm.”
Ngài chăm chú nhìn trận hỗn chiến giữa ám vệ và thích khách phía trước, ánh mắt đầy lạnh lùng.
Phía sau, Trịnh Ý Nhi hoảng loạn bỏ chạy, lớp da mới vừa khâu trên trán lại bị rách toạc ra. Y phục của tiểu hoàng tử bị rách, để lộ một mảng lớn da thịt trên cánh tay bị lột đi.
Giữa cơn hoảng loạn, Trịnh Ý Nhi thậm chí còn đẩy tiểu hoàng tử ra trước để chắn đao cho mình.
Cả tiểu hoàng tử và Trịnh Ý Nhi trông như sắp phải bỏ mạng.
Nhưng thật không ngờ, lúc này ta lại gặp lại người đàn ông đó, Tạ Dụ Chước, vị vương gia nổi tiếng, còn được biết đến là Anh vương điện hạ.
“Thần đệ đến cứu giá muộn, mong hoàng thượng trách phạt!”
Ánh mắt của người ấy lướt qua ta, rồi nhanh chóng dời đi, trong đôi mắt lóe lên sự kinh ngạc, xen lẫn nỗi thất vọng và lạnh lùng.
13
Sau khi đến hành cung, tiểu hoàng tử vì vết thương mà phát sốt cao, rơi vào hôn mê.
Chuyện Trịnh Ý Nhi lột da tiểu hoàng tử để che đậy vết thương của mình đã bị bại lộ.
Nàng ta quỳ trước mặt Tạ Nguyên Thần, nước mắt lăn dài, nức nở nói:
“Hoàng thượng, thần thiếp biết mình đã sai. Hiên Nhi là miếng thịt từ bụng thần thiếp mà ra, thần thiếp cũng đau lòng, không nỡ làm hại con, nhưng thần thiếp khổ quá…”
“Thần thiếp từ nhỏ đã xác định rằng hoàng thượng là bầu trời của thần thiếp, cả đời này chỉ yêu một mình hoàng thượng. Nếu trên mặt thần thiếp có bệnh, sẽ chẳng thể nào ở bên cạnh hoàng thượng nữa, thần thiếp không nỡ.”
“Thần thiếp chỉ là không muốn mất đi Nguyên Thần ca ca, người từng cùng Ý Nhi ngắm tuyết, ngắm trăng bên Vĩnh Danh Hồ, cùng nhau bàn luận thơ ca.”
Trịnh Ý Nhi nước mắt lã chã, bi thương khóc lóc, như thể khơi gợi lại những ký ức trong lòng Tạ Nguyên Thần.
Sắc mặt ngài có chút lay động, ngài khẽ thở dài, bước lên đỡ Trịnh Ý Nhi dậy.
“Trẫm không trách nàng.”
Trịnh Ý Nhi dựa vào tay ngài đứng dậy, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Nhưng ta lại thấy khi nàng ngẩng đầu lên, vết thương trên trán bất ngờ tiến gần đến mặt Tạ Nguyên Thần, khiến trong mắt ngài thoáng hiện một tia ghê tởm.
Thật nực cười, Trịnh Ý Nhi gây tổn hại hoàng tự, nhưng chỉ bị giáng từ quý phi xuống phi vị. Thật là quá may mắn cho nàng ta.
Chỉ là, không biết lần sau liệu nàng có còn được may mắn như vậy nữa không.
Sau vụ ám sát, Tạ Nguyên Thần ra lệnh tăng cường phòng vệ tại hành cung, rồi ra chỉ dụ mỗi người trở về nghỉ ngơi.
Ta nằm trên chiếc giường mềm mại, nhưng giấc ngủ không hề yên giấc.
Trong mơ, dường như ta lại trở về ba năm trước, khi lần đầu gặp người đó.
Khi ấy, ta đang ở Làng La Bá ngoài thành Kinh Đô để xem bệnh cho dân làng, thì Đại ca Cẩu Tử trong làng nhặt được một người đàn ông bị nhiều vết thương hiểm trên người và trúng độc nặng.
Ta phải mất tận ba tháng để chữa khỏi cho hắn.
Khi hắn mở mắt, ta thấy đó là đôi mắt rất đẹp, đây là đôi mắt trong sáng và cuốn hút nhất mà ta từng gặp.
Hắn nói hắn chỉ là một người khố rách áo ôm, không đủ tiền trả, nên muốn làm hộ vệ cho ta để trả nợ.
Hắn nấu thuốc cho ta, khi ta lên núi hái thuốc, hắn mở đường và giúp ta mang gùi.
Hắn lén lút trèo lên Yên Vũ Lâu, gõ nhẹ vào cửa sổ phòng ta, chỉ để gọi ta ra xem lễ hội hoa đăng.
Hắn nói muốn cưới ta, cả đời này chỉ cưới ta.
“Ngươi chữa bệnh cứu người, ta sẽ ở bên cạnh ngươi, làm một hiệp khách, chúng ta sẽ cùng nhau chu du khắp thiên hạ, hành hiệp trượng nghĩa.”
Nhưng rồi, chính ta tự tay hủy bỏ lời hứa hẹn ấy, ném chiếc trâm ngọc đính ước mà hắn tặng xuống sông.
“Ngươi chẳng cho ta được gì, ngay cả hai lạng bạc cũng không có, làm sao ta có thể gả cho ngươi? Huống chi ta chưa bao giờ có tình ý với ngươi, ta vốn chẳng coi ngươi ra gì, đừng tìm ta nữa, kẻo làm bẩn danh tiếng của ta.”
Khi ta quay lưng bỏ đi, ta nghe thấy tiếng thở đè nén của chàng trai ấy, đôi mắt chàng đỏ hoe, điên cuồng nhảy xuống sông tìm chiếc trâm ngọc.
Về sau, thiếu niên năm đó trở thành Anh vương điện hạ, tự mình xin rời kinh đô, lãnh binh trấn thủ biên cương, hóa thành một sát thần lạnh lẽo, vô tình.
Năm xưa, ước mơ của một nữ y muốn hành y cứu người và một hiệp khách muốn hành hiệp trượng nghĩa, cuối cùng cũng chỉ là điều viển vông.