24
“Hôm đó ta không đến được, vì tổ phụ bảo đã biết kẻ hạ độc ta là ai, muốn ta về nhà xử lý.”
Giọng hắn bình thản, như thể đây chỉ là chuyện thường ngày.
Nhưng càng bình thản, kết quả càng khiến người ta khó chấp nhận.
Quả nhiên, hắn nói tiếp:
“Trên đường trở về Giao Ấp, họ nói cho ta biết, kẻ đó là Tống Hoài Tường, đệ đệ ruột của ta. Mẫu thân nói nó còn nhỏ, không cố ý hại ta, chỉ bị người ngoài xúi giục.
Phụ thân nói, Tống gia chỉ còn ta và nó là con cháu đích tôn. Tổ phụ hỏi ta, là muốn tha thứ hay xử lý theo gia pháp.”
Hắn ngẩng đầu, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.
“Lão nhân gia hỏi như thế, ta còn lựa chọn nào khác?”
Thông minh như Tống lão tướng quốc, nhưng lại quản giáo gia đình không nghiêm.
“Tống Hoài Tường quỳ xuống van xin ta, nói rằng nó ganh tỵ, nhất thời mê muội, tin lời kẻ xấu, không ngờ tới loại độc đó lại suýt lấy mạng ta.
Phụ mẫu che chở nó, coi nó là tương lai của Tống gia. Tổ phụ ngoài mặt nghiêm khắc, nhưng thực chất lại ép ta. Thật ra, chuyện này có thật hay không còn quan trọng sao? Mục đích của nó đã đạt được rồi.”
Nói xong, yết hầu hắn khẽ động, dưới dải băng trắng che mắt, một giọt lệ lặng lẽ rơi xuống.
Ta vươn tay, nhẹ nhàng lau khô giọt nước mắt trên má hắn.
Hắn nắm lấy tay ta, khẽ đặt một nụ hôn mềm mại lên lòng bàn tay, làm trái tim ta nhộn nhạo.
“Họ Tạ là quốc tính, Vương thượng không có con, Khánh Hầu và Ninh Hầu không có con gái ở tuổi thích hợp, nên ta đã đoán được từ trước.
Họ cảm thấy áy náy với ta, nên khi ta nói muốn đính hôn với nàng, tất nhiên một lòng chiều theo ý ta, hứa cho Dương Bình Hầu phủ mọi lợi lộc.”
Ta để mặc hắn nắm tay mình, nhẹ nhàng đáp:
“Nhưng ta sẽ không thuận theo ý nhà họ Tạ đâu. Khi ta nói với ngươi rằng ta họ Tạ, ngươi lẽ ra nên hiểu điều này.”
“Ta biết, nhưng ngoài nàng ra, ta không tin được ai nữa.”
Hắn cụp mắt xuống, “Những năm qua, bọn họ không cho ta rời phủ, không cho ta gặp người ngoài, sợ ta nói ra chuyện xấu hổ này.”
“Nhưng ta vẫn nhớ lời nàng, chưa bao giờ lơ là việc học. Chỉ là, sống trong bóng tối, ta sao có thể viết nên những áng văn tráng lệ? Ta chỉ còn tin mình nàng mà thôi.”
Hắn vừa nói, đôi mắt vô hồn lại đẫm lệ, trông đầy vẻ bi thương.
Ta cuối cùng hiểu rõ tâm ý của hắn, liền hỏi:
“Tống Hoài Khiêm, ngươi có biết ta đang nghĩ gì không? Ngươi có biết ta đang làm gì không? Ngươi thực sự nguyện ý đặt cả cuộc đời mình vào tay ta sao?”
“Ngươi đã từng nghĩ đến chưa, nếu ta thất bại, ngươi sẽ bị liên lụy, cả cửu tộc bị tru diệt?”
Hắn gật đầu thật mạnh:
“Ta biết, ta sẽ giúp người.”
“Tổ phụ tuy đứng về phía Tống gia, nhưng người nuôi nấng ta từ nhỏ, vẫn luôn thiên vị ta.”
Đó chính là câu ta chờ đợi, và hắn cũng hiểu rõ điều đó.
Tống lão tướng quốc chỉ cần nói một lời, khác biệt hoàn toàn so với người khác.
Ta mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi:
“Ngươi thích ta ở điểm nào, Tống Hoài Khiêm?”
Là thích ta, hay chỉ coi ta như chiếc phao cứu sinh để trả thù Tống gia?
Nói xong, ta lắc đầu, đứng dậy rời khỏi đình:
“Ngốc nghếch, thích hay không thích thì có gì quan trọng.”
Hắn biết ta thích kiểu người như thế nào, biết diễn để làm ta vui, lại còn thông minh, vậy thì chẳng cần phải hỏi thêm.
Vừa định xoay người rời đi, hắn giọng run rẩy:
“Thần thừa nhận, hôm nay đến đây là có tính toán của thần, nhưng dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai, thần vẫn mong điện hạ nhớ rằng, trong lòng thần, điện hạ là quan trọng nhất.”
“Lần đầu gặp mặt là điện hạ khuyên nhủ thần, rồi khi trở về Giao Ấp, mỗi lần thần muốn từ bỏ cuộc sống, đều nghĩ đến điện hạ.”
“Giờ đây, điện hạ cũng là người duy nhất có thể cứu thần, cả về tinh thần lẫn thể xác.”
“Thần chỉ mong điện hạ thương thần, cảm thương thần, đừng bỏ rơi thần.”
Ta quay lại, thấy hắn run rẩy, thành thật và sợ hãi, bèn nói:
“Ta nhớ rồi, nhưng Tống Hoài Khiêm, từ từ hẵng gọi ta là điện hạ.”
Vừa ra khỏi cửa viện, ta lại đụng phải Tạ Tri Hành.
Hắn cố gắng nắm lấy tay ta, nhưng ta dễ dàng né tránh.
Mắt hắn đỏ ngầu, lời lẽ đầy chua chát:
“Ta tưởng ngươi sẽ từ chối gã mù đó, sao, thấy hắn đẹp trai lại xuất thân danh gia vọng tộc, ngươi liền không cưỡng lại được chăng?”
Ta không khách sáo đáp lại:
“Mở miệng ra là xuất thân, đúng là kẻ thiếu thốn thì lại càng coi trọng điều đó.”
Nói xong, ta chẳng quan tâm hắn tức giận đến thế nào, quay lưng rời đi.
25
Khi trở về phòng mẫu thân, ta thấy Thanh Dụ thúc thúc đang xoa bóp chân cho mẹ.
Thấy ta cau mày, mẹ hỏi:
“Sao vậy?”
Ta kể lại mọi chuyện vừa rồi, mẹ an ủi ta:
“Khổ cho con rồi.”
Thanh Dụ thúc cũng nói:
“Tiểu thư không cần bận tâm đến những người như vậy.”
Ta cười nhẹ, cảm giác khó chịu biến mất:
“Nữ nhi không tức giận, chỉ thấy Thanh Dụ thúc vì thật lòng lo lắng cho mẫu thân, mới nhanh chóng đến đây.”
Hôm qua khi ta và mẹ rời đi, thúc còn có việc bận, hôm nay đã giải quyết xong, gấp rút đến đây. Chắc chắn là lo cho mẫu thân ta.
Mẫu thân cũng cười:
“Thúc ấy không chịu thừa nhận, cứ nói sợ Xuân Trần lực tay không đủ, không chăm sóc tốt cho đôi chân của ta.”
Thanh Dụ thúc thúc cúi đầu, đôi tai hơi đỏ lên, không nói lời nào.
Ta gật đầu:
“Vậy ta về phòng nghỉ ngơi, người và Thanh Dụ thúc thúc cũng nghỉ sớm đi.”
Vì lo lắng Tạ gia mưu tính, nên mẫu thân đã không nhận đám người hầu họ đưa tới.
Cũng may ta đã quen tự lập, không cần người hầu hạ cũng không vấn đề gì.
Vừa đẩy cửa bước vào phòng, ta đã thấy Xuân Trần tỷ tỷ đang tranh cãi với ai đó trước cửa viện.
Bên ngoài, lờ mờ có vài tia lửa.
Ta bước tới, phát hiện ra là Tạ Thiếu Trần và một đám người của hắn:
“Tạ đại nhân đến vào đêm khuya, có việc gì chăng?”
Ánh mắt hắn lạnh lẽo:
“Ta là phụ thân của ngươi! Đồ bất hiếu! Ngươi đã nói gì với ca ca ngươi?”
“Vừa trở về, nó đã nổi giận, đòi hủy bỏ hôn ước giữa ngươi và nhà họ Tống, nói rằng không muốn giẫm lên xác muội muội để tiến thân.”
“Nếu không phải ngươi nói gì trước mặt nó, sao nó lại phản ứng như vậy?”
“Ngươi còn dám đánh tỷ tỷ của mình nữa sao?”
Ta đáp:
“Ta không có cha, ta chỉ có một mình mẫu thân.”
“Ta không có nói gì với hắn, nói chuyện với hắn ta cũng cảm thấy ghê tởm. Còn về Tạ Tri Dao… nàng ta chẳng phải tỷ tỷ của ta.”
Tạ Thiếu Trần giận đến mức râu ria cũng run rẩy, đôi mắt như muốn nuốt chửng lấy ta.
Ta không hề sợ hãi, chỉ nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt lạnh lùng.
Bên cạnh hắn, tiểu thiếp cố tỏ ra yếu đuối, mở miệng nói:
“Tiểu thư không biết, Tống công tử dù mù lòa nhưng lòng lại không mù. Hắn xuất thân danh gia vọng tộc, tướng mạo anh tuấn, cuộc hôn sự này đâu phải uất ức gì với người.”
Ta quay lưng, không thèm liếc nhìn nàng ta thêm dù chỉ một cái.
Nàng dựa vào trong lòng Tạ Thiếu Trần, khóc rấm rứt.
“Ngươi là đứa con bất hiếu, ngay cả với kế mẫu của mình cũng không biết kính trọng…”
Xuân Trần tỷ tỷ ngăn cản ngay lập tức:
“Tạ đại nhân! Xin ngài thận trọng lời nói. Tiểu thư nhà ta chỉ có một người mẹ, chính là trưởng công chúa của triều đình.
Nếu ngài định xông vào, cứ việc thử, nô tỳ hôm nay dù có phải hy sinh mạng sống, cũng tuyệt đối không để ngài làm phiền công chúa và tiểu thư.”
Khi nàng nói xong, ngay lập tức giọng của mẫu thân ta vang lên:
“Xuân Trần, đừng lúc nào cũng đòi hy sinh, bản cung sẽ đau lòng.”
Thanh Dụ thúc thúc đẩy xe lăn của mẫu thân, đưa bà đến cổng viện.
Tạ Thiếu Trần nhìn cảnh tượng trước mắt, bất ngờ như phát điên.
“Ngụy Di Ca, ngươi lại giữ hắn bên mình sao?
Chúng ta còn chưa hoà ly, ngươi đã không biết xấu hổ như vậy! Thật là, không có nam nhân, ngươi sống…”
Ta vừa định ra tay thì hắn đã bị một cú đá bay xuống đất giữa đám người.
Chính là Thanh Dụ thúc thúc với khuôn mặt tràn đầy sát khí.
“Mấy năm trước bị đánh gần chết, ngươi vẫn chưa nhớ được bài học sao.” Thanh Dụ thúc thúc nói, “Nếu không thì cứ chụp cái bao lên đầu, đánh lại lần nữa?”
Tạ Thiếu Trần thở hổn hển, run rẩy được người nâng dậy:
“Hóa ra là ngươi!”
“Ngươi còn dám nói ra sao.”
Ta mỉm cười, mắt đầy thích thú:
“Thanh Dụ thúc thúc đâu có thừa nhận, chỉ nghe đồn là có chuyện như vậy thôi. Tạ đại nhân nếu muốn tìm hung thủ thật sự, phải đi gặp hoàng thượng mà kêu oan mới đúng.
Mà gần đây hoàng thượng bệnh nặng, Tạ đại nhân gặp tướng quốc đại nhân cũng được. Tướng quốc chắc chắn sẽ vì ngài mà đòi lại công lý, với công lao bán nhi tử để lấy vinh hoa của ngài.”
Nữ nhân không ngừng khóc lóc kia cũng lập tức châm thêm dầu vào lửa:
“Tiểu thư quả thật biết tính toán, giờ Tống công tử đã là vị hôn phu của người, tướng quốc đại nhân chỉ thiên vị người, đâu thèm đoái hoài gì đến nỗi oan khuất của phu quân ta.”
Tạ Thiếu Trần nhìn ta đầy phẫn nộ, đôi mắt đầy lên sự chỉ trích.
Ta không hề phủ nhận, cũng không muốn phí lời với bọn họ:
“Đã vậy, các ngươi còn ở đây làm gì? Chẳng lẽ không sợ ta ngày mai tìm Tống Hoài Khiêm cáo trạng sao? Ta sẽ nói rằng các ngươi ức hiếp ta, khiến ta sợ hãi, dù chết cũng không dám nhận cuộc hôn nhân này. Ngươi nghĩ hắn sẽ làm gì?”
Hắn ta vốn đã đứng không vững, nghe vậy cơ thể lại càng lảo đảo. Ngón tay chỉ vào ta run rẩy, cuối cùng cắn răng nói:
“Ngươi nên hiểu rõ tầm quan trọng của cuộc hôn sự này. Chúng ta về!”
Nữ nhân kia không thể tin nổi, nhưng dù cố gắng níu kéo, hắn cũng không chịu ở lại thêm.
Khi họ đi xa, mẫu thân nói:
“Tạ Thiếu Trần đâu có yêu nàng ta? Hắn từ trước đến nay chỉ biết yêu bản thân mình, vì mục đích, hắn có thể làm bất cứ điều gì.”
Đúng vậy, thứ hắn muốn chỉ là lợi ích mà tướng quốc đã hứa, nên dù ta có đánh Tạ Tri Dao hay mắng Tạ Tri Hành, thậm chí hắn có bị người khác đánh, hắn vẫn phải nhắm mắt làm ngơ.
Miễn là ta ngoan ngoãn chấp nhận cuộc hôn sự này, hắn có thể giả mù giả điếc.
Dù sao cũng có lợi từ ta, không cần phải xé rách mặt làm gì.