10
Ba ngày sau, ta cùng Phù Nguyệt ra phố.
Trong thành rất náo nhiệt, trà quán, khách điếm, quầy bói toán, cửa hàng thịt, đủ cả.
Vì vừa thắng trận, trên mặt dân chúng đều nở nụ cười, khắp nơi ồn ào rộn rã.
Phù Nguyệt kéo ta ăn từ đầu phố đến cuối phố, cho đến khi cả hai cái bụng tròn căng, nàng mới kéo ta vào một con hẻm nhỏ.
Ta tưởng nàng muốn đưa ta đi xem trò vui gì, không ngờ, đến trước một sân nhỏ đơn sơ, nàng kéo ta nấp sau gốc cây, mặt đầy căng thẳng.
“Làm gì vậy?”
“Suỵt! Đừng nói, sắp đến rồi!”
Ai sắp đến?
Ta định hỏi thêm, nhưng Phù Nguyệt đã bịt miệng ta lại, nàng thò đầu ra nhìn phía trước.
Quả thật, nàng đúng giờ lắm.
Chúng ta đợi chưa đến một khắc, liền thấy một vị công tử áo xanh từ trong hẻm nhỏ đi tới.
Phù Nguyệt đỏ mặt dữ dội, tay bịt miệng ta càng thêm chặt, mắt ta trợn tròn trợn trắng lên, suýt chút nữa không thở nổi.
Trên đường hồi cung, Phù Nguyệt phấn khởi vô cùng, ngồi trong xe ngựa vừa cười vừa la, trông như con khỉ ăn mày.
“Thế nào? Thế nào? Có phải ôn nhu như ngọc, trông rất giống phu quân của ta không?”
Ta vội lắc đầu, bịt miệng nàng lại:
“Ngươi đừng nói bậy, ngươi đường đường là trưởng công chúa, sao có thể nói những lời này? Nếu bị truyền đến tai hoàng thượng, mấy tháng tới ngươi đừng mong ra ngoài.”
Phù Nguyệt “hừ” một tiếng:
“Sẽ không đâu, hoàng huynh thương ta, chỉ cần ta cầu xin, nhất định sẽ cho phép.”
Ta nhìn Phù Nguyệt như nhìn kẻ ngốc:
“Đừng mơ nữa, đại gia khuê nữ, lấy đâu ra hôn nhân tự do? Tất cả đều do cha mẹ đặt đâu, mai mối nói vào…”
“Ồ ồ ồ, Tống Tri Hi, ngươi đang nói gì thế, gả cho hoàng huynh của ta khiến ngươi ủy khuất sao?”
Phù Nguyệt trừng mắt nhìn ta, ta vội lắc đầu:
“Đương nhiên không phải, hoàng thượng là nhân trung long phượng, ta làm gì mà ủy khuất…”
“Không có thì tốt! Hoàng huynh của ta tuy có chút nghiêm khắc, nhưng bất luận là dung mạo, học thức hay quyền lực đều là bậc nhất. Ở Nam Thiệu, ngươi không thể tìm được nam nhân nào tốt hơn huynh ấy!”
Ta cúi đầu, mặt có chút đỏ lên.
Lời này cũng không phải là giả. Lục Thanh Lâm ngoài cái miệng độc ra, thật sự là người rất tốt, đối với ta cũng không tệ. Hì hì~
“Đừng lén vui mừng nữa. Ta cũng không hâm mộ ngươi đâu. Tân Trạng nguyên của ta cũng cực kỳ giỏi giang. Tuy gia thế bình thường, nhưng liên tiếp đạt giải nhất, lần này nhất định sẽ vào triều làm quan.”
“Ta tin với tài năng của chàng, nhất định sẽ được hoàng huynh trọng dụng, đến lúc đó, cưới ta cũng rất xứng đôi vừa lứa!”
Phù Nguyệt vui vẻ, trên mặt hiếm khi lộ vẻ e thẹn của nữ tử. Ta nghĩ một lát, quả thật cũng không có gì không tốt, bèn an ủi nàng.
“Ngươi và ta vẫn khác nhau. Hoàng thượng là huynh trưởng của ngươi, là quân chủ của muôn dân, tất nhiên sẽ không để ngươi chịu ủy khuất.”
“Cùng lắm thì chỉ rèn luyện cho hắn tiến bộ thêm chút, mới có thể yên tâm giao muội muội được sủng ái nhất cho hắn được chứ.”
Lời ta nói khiến Phù Nguyệt rất vui, nàng từ trong ngực như biến phép lấy ra một chiếc trâm:
“Nè, ngươi ngày thường ăn mặc quá đơn giản, đây là ta chọn cho ngươi. Hoàng huynh nhìn thấy nhất định sẽ thích.”
Ta nhận lấy trâm nhìn kỹ, chiếc trâm là hình phượng hoàng dang cánh bay cao, được chạm khắc tinh xảo sống động.
Bên dưới treo mấy chuỗi tua đỏ bằng hồng ngọc, chỉ là dùng vàng xỏ thành sợi, như hoa cài trên mái tóc đen, thật sự rất đẹp.
“Đẹp quá.”
“Đương nhiên rồi, ngươi cứ chờ mà xem hoàng huynh bị mê đến ngẩn ngơ đi. Nhưng ta khuyên ngươi vài câu, thân thể ngươi không tốt, phải tiết chế, đừng lúc nào cũng chiều theo hắn.”
“Nam nhân thường hay đòi hỏi vô độ, hoàng huynh của ta cũng chưa thấy nhiều cảnh đời. Mệt rồi thì nói, đừng để lại đập đầu sưng một cục to!”
Nghĩ đến những ngày tháng ở Chương Đài Cung, thật sự khiến ta có chút mệt mỏi, ta không khỏi thở dài một tiếng:
“Hắn là hoàng thượng, ta nào dám từ chối… Cứ theo hắn thôi, dù sao cũng chỉ vài canh giờ… nhiều nhất là tê chân…”
“Ê… vài canh giờ… hoàng huynh! Đúng là trâu bò ghê gớm!”
Ta gật đầu tán thưởng:
“Chuyện này thì ta thật sự không có gì để nói, hắn rất chăm chỉ và nỗ lực, ta rất biết ơn.”
Mặt Phù Nguyệt càng đỏ hơn, cuối cùng kéo khăn ở thắt lưng che mặt:
“Thật là xấu hổ chết mất, nữ nhân trong phủ tướng quân các ngươi đúng là cái gì cũng dám nói…”
Chuyện này có gì mà không dám nói?
Hắn yêu dân như con, luôn tận tụy hết lòng. Ta thân là con dân, được hắn che chở, chẳng phải nên cảm kích sao?
Phù Nguyệt này ý tứ cũng thật kín đáo.
Trở về Thanh Lương Điện, vốn dĩ Phù Nguyệt muốn vào trong điện kiếm bữa cơm, ai ngờ Lục Thanh Lâm cũng ở đó.
Nàng đột nhiên đỏ bừng mặt, nói một câu “không muốn nhìn thêm”, rồi chạy còn nhanh hơn cả thỏ.
Ta…
11
Ngày phụ thân hồi kinh, Lục Thanh Lâm thật sự đưa ta đến cổng thành.
Trước cổng thành đông nghịt người, toàn là các công tử và gia nhân chặn đường.
Những công tử bình thường vô cùng cao quý, giờ vì muốn sớm được gặp Tống Tri Hi, từng người vứt hết phong độ, lễ nghĩa, chẳng khác nào mấy mụ chanh chua ngoài chợ, miệng thì không ngừng la hét “Tống Tri Vi là của ta”.
Đứng trên thành lầu, ta nghe mà tim đập thình thịch.
“Kích động lắm à?”
Lục Thanh Lâm nhã nhặn nhìn cảnh tượng trước cổng thành càng lúc càng náo nhiệt, không có ý định ngăn cản, thậm chí còn ung dung giơ tay chọc vào trâm cài tóc của ta:
“Trâm này không tệ, chỉ là mặt ngươi có chút ngốc.”
Ta nhìn đám công tử dưới thành, sắp đánh nhau đến nơi rồi, tức đến phồng má:
“Trâm là do công chúa tặng.”
Lục Thanh Lâm “ồ” một tiếng:
“Vậy thì bình thường thôi, không hợp với nàng lắm.”
Ta không muốn nói chuyện với hắn nữa, lại nhìn về phía xa. Lá cờ quân Tống đã lờ mờ hiện rõ.
“Trẫm sai người tìm cho nàng vài thứ, chắc cũng sắp đến rồi.”
Ta kiễng chân muốn nhìn rõ phụ thân nên lơ đãng đáp:
“Gì cơ?”
“Trẫm không nói gì, là nàng tai nghễnh ngãng nghe lầm rồi.”
Ta: …
Bước chân của phụ thân rất nhanh, chỉ một khắc sau, đại quân đã đến cổng thành. Những công tử đó không dám gây rối, ngoan ngoãn đứng hai bên.
Phụ thân dẫn theo tỷ tỷ xuống ngựa, quỳ gối trước cổng thành. Suốt quãng đường đầy bụi bặm, trên mặt hai người đều bám đầy bụi đất.
“Bên ngoài đầy rẫy hổ lang, thần không dám không cống hiến hết sức mình. Giang sơn chưa định, thần cũng không dám sơ suất.”
“Nhưng may thay, không phụ thánh mệnh, nay thắng lợi trở về, thần nguyện thiên hạ thái bình an khang, bệ hạ trường thọ muôn năm!”
Dân chúng ngoài phố reo hò vang như sấm. Lục Thanh Lâm nắm tay ta chặt hơn chứng tỏ cảm xúc hiện tại của hắn rất kích động.
Ta cũng nắm lại tay hắn, nhìn ánh dương chiếu lên người hắn mà ngẩn người. Hắn quay đầu lại nhìn ta cười, lớn tiếng nói với quân lính ở phía dưới:
“Nghênh đón quốc trượng vào thành!”
Không phải Trấn Nam Tướng quân, mà là quốc trượng.
Dân chúng lại một lần nữa hò reo, đồng loạt quỳ xuống hô vang:
“Hoàng hậu nương nương thiên tuế!”
Ta ngây ngốc nhìn biến cố này, lẩm bẩm:
“Vẫn chưa thành thân mà…”
Lục Thanh Lâm véo tay ta:
“Sớm muộn gì cũng sẽ thành thân, chẳng lẽ nàng còn muốn gả cho người khác?”
Ta không có… ta không dám…