Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Cổ Đại TỶ TỶ ĐÁNH TRÁO TA VÀO CUNG Chương 5 TỶ TỶ ĐÁNH TRÁO TA VÀO CUNG

Chương 5 TỶ TỶ ĐÁNH TRÁO TA VÀO CUNG

4:33 chiều – 22/09/2024

12

Trong yến tiệc, chén rượu được truyền tay mọi người qua lại, bởi vì thắng trận, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ thư thái đã lâu không có.

Tống Tri Hi ngồi cạnh phụ thân, trông có vẻ ngoan ngoãn nhưng thực ra, nàng không ngừng giở trò.

Lúc thì thì thầm đôi câu với tướng sĩ phía sau, khiến tiểu tướng sĩ mặt đỏ bừng. Lúc lại vượt qua vũ cơ mà liếc mắt đưa tình với vị vương gia ngoài bốn mươi tuổi đối diện…

Ta nghiến răng nghiến lợi nhìn, tay nắm chặt chén rượu đến kêu răng rắc.

Chưa từng thấy tỷ tỷ nào không đáng tin như vậy, bỏ chồng, bỏ muội, chỉ vì tìm niềm vui.

Nếu nàng thật sự tìm được chân ái, ta cũng có thể nhịn nhục. Nhưng nàng lại rải hoa thơm khắp nơi, không khác gì Tây Môn Khánh thời nay!

Đúng là cầm thú.

“Nàng cũng thấy nàng ta là cầm thú?”

Lục Thanh Lâm đột nhiên nghiêng đầu nhìn ta.

Vì uống nhiều, trên mặt lộ ra chút đỏ ửng.

Mãi đến khi tay ta bị hắn nắm chặt trong lòng bàn tay nóng rực, ta mới biết hắn và phụ thân đã nói chuyện xong từ lâu, e rằng đã nghe ta lẩm bẩm tự nói một lúc rồi.

“Nàng cũng thấy nàng ta là cầm thú, ta mới yên tâm. Ta còn sợ nàng bị nnàng ta lôi kéo, luôn muốn ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt…”

Lục Thanh Lâm có lẽ hơi say, dựa vào người ta.

Tửu lượng của phụ thân ta không phải dạng vừa, ta liếc qua năm cái vò rượu rỗng trên bàn của ông ấy mới biết ông ấy đã kiềm chế lắm rồi.

“Nàng ta tuy có cùng khuôn mặt với nàng, thoạt nhìn còn thông minh hơn nàng vài phần, nhưng sao ta lại thấy nàng ta không thuận mắt bằng nàng nhỉ?”

Nhập cung gần nửa năm, cuối cùng hắn cũng nói được một câu đáng nghe, lòng ta có chút an ủi, bèn tốt bụng giơ tay định đỡ lấy hắn.

Biến cố xảy ra chính vào lúc này.

Chỉ trong khoảnh khắc, tiểu tướng sĩ vừa bị Tống Tri Hi dụ dỗ đỏ mặt đột nhiên bật người lên, ánh bạc lóe lên, ta theo bản năng ôm chặt Lục Thanh Lâm.

Ánh mắt Lục Thanh Lâm bừng tỉnh.

Ta đẩy hắn ra sau. Một đoạn lưỡi dao sắc lẹm xuyên qua người ta, vừa khéo chạm vào long bào màu vàng sáng của hắn.

Máu của ta thấm vào y phục của hắn, nơi đầu rồng trên ngực áo nở ra một đóa hoa nhỏ đỏ tươi.

Ta nghe thấy tiếng đao kiếm va chạm phía sau, nghe thấy tiếng Lục Thanh Lâm khản giọng hô gọi thái y, nghe thấy tiếng phụ thân giận dữ quát mắng, nghe thấy tiếng Tống Tri Hi chửi mắng:

“Toàn là đồ vô dụng”…

Rồi ý thức mờ dần, trước mắt trở về bóng tối.

13

Ta nghĩ ta sẽ chết, nhưng hóa ra ta vẫn còn sống.

Lục Thanh Lâm ngồi trước giường cẩn thận thổi thuốc cho nguội giúp ta.

Thấy ta tỉnh lại, mặt hắn không biểu cảm, nhưng giọng nói có chút khàn khàn:

“Rốt cuộc cũng chịu tỉnh?”

Ta “ừm” một tiếng, cố gắng ngồi dậy. Lục Thanh Lâm đặt bát thuốc xuống, ngồi lên giường, ôm ta vào lòng.

Hắn dụi mặt vào cổ ta, người hơi run rẩy.

Hắn đang khóc sao?

Ta khó nhọc giơ tay vỗ vỗ hắn, học theo cách hắn dỗ ta:

“Hoàng thượng, ta không sao rồi.”

Lục Thanh Lâm im lặng rất lâu, rồi đột nhiên mở miệng:

“Nàng đương nhiên không sao. Nàng ngốc như vậy, Diêm Vương cũng không thu nhận nàng đâu.”

Ta bực mình sao ta lại không rút kinh nghiệm từ mấy lần kia nhỉ, còn lắm mồm an ủi hắn làm gì.

Ta giận không nói chuyện. Một lúc sau, hắn bất ngờ ngẩng đầu nhìn ta.

Thấy ta vẫn mở mắt, hắn mới thở phào một hơi:

“Sau này có xảy ra chuyện gì, nàng có thể đừng lo cho ta không? Vì với ta, nàng quan trọng hơn bất cứ ai.”

Ta lắc đầu:

“Ta muốn vì hoàng thượng mà tận trung.”

“Nàng tận cái trung gì? Rõ ràng có thể không ai bị thương, tại sao nàng lại muốn lao vào chỗ chết?”

Ta không hiểu.

Lục Thanh Lâm búng ngón tay một cái, “soạt soạt soạt”, vô số bóng đen từ trên xà nhà nhảy xuống.

Trước mắt ta lập tức xuất hiện mười mấy người áo đen.

“Hôm đó, nếu không phải nàng lao lên, thích khách căn bản không thể đắc thủ.”

Ta hít sâu một hơi. Ta thật muốn ngất đi vì sự ngốc nghếch của chính mình.

“Tuy nhiên, sự hy sinh của nàng đã giúp rửa sạch tội danh cho quốc trượng.”

Lục Thanh Lâm nói cho ta biết, thích khách hôm đó đã ở trong quân đội của phụ thân ta nhiều năm, rất được phụ thân ta trọng dụng.

Bây giờ hắn ám sát hoàng thượng sẽ khiến người ta dễ nghĩ rằng đó là do phụ thân ta cố ý gây ra.

Dù sao thì từ xưa lòng người không biết đủ, như rắn nuốt voi. Phụ thân ta vừa giành được chiến thắng, đang là lúc được lòng dân. Tân đế tuổi trẻ, lại chưa có thành tích, lúc này mà thay thế, dân chúng nhiều nhất cũng chỉ chỉ trích vài ngày. Nếu chiến sự lại xảy ra, phụ thân vẫn là anh hùng của bá tánh.

Đêm đó, thừa tướng muốn lấy danh nghĩa thanh trừ kẻ gian bên cạnh hoàng thượng để bắt phụ thân ta và Tống Tri Hi tống vào đại lao.

Là Lục Thanh Lâm kiên quyết bảo vệ, cuối cùng còn cho phép phụ thân ta tự mình điều tra rõ chân tướng, đưa ra lời giải thích cho hoàng thượng.

Lý do Lục Thanh Lâm bảo vệ rất đơn giản.

Nếu phụ thân ta thực sự có lòng mưu phản, ta là trưởng nữ của ông, không có lý do gì mà lại hy sinh thân mình vì hoàng thượng.

Lúc đó, ta đang nguy kịch, máu không ngừng tuôn ra khỏi miệng, thừa tướng mới chịu từ bỏ ý định.

Phụ thân ta cũng không phụ lòng. Nửa tháng ta hôn mê, ông không ngừng nghỉ chạy đi khắp nơi điều tra chứng cứ.

Dù tiểu tướng sĩ kia không mở miệng, nhưng phụ thân ta vẫn tìm thấy manh mối trong văn sách nhập ngũ của hắn từ năm xưa.

Cha của hắn từng là thái phó lúc tiên đế còn nhỏ, vì tư thông với một phi tần trong hậu cung mà bị ám sát trong cung.

Tiên đế nhớ ơn dạy dỗ của ông ta, liền che giấu chân tướng, chỉ tuyên bố với bên ngoài rằng ông ta bị bệnh cũ tái phát nên đột ngột qua đời.

Bên ngoài có lẽ tin vào điều đó, nhưng tiểu tướng sĩ lại không tin.

Hắn cho rằng tiên đế giết người diệt khẩu. Nên từ khi còn nhỏ, hắn đã gia nhập quân ngũ, chỉ chờ cơ hội giết tiên đế để báo thù cho cha.

Tiên đế qua đời, nhưng hận thù trong lòng hắn ngày càng dâng cao, cuối cùng mới có chuyện xảy ra trong buổi yến tiệc mừng công.

“Vậy bệ hạ có tin phụ thân của ta không?”

Lục Thanh Lâm xoa đầu ta:

“Ta không có lý do gì để không tin. Ta đã nói với nàng từ lâu rồi, trong cả triều văn võ, ta chỉ tin quốc trượng.”

14

Ta lại nằm trên giường dưỡng thương hơn một tháng. Lục Thanh Lâm mỗi ngày đều đến bầu bạn với ta, việc gì cũng đích thân làm.

Phù Nguyệt thì hận không thể mỗi đêm đều ở lại Thanh Lương Điện, mỗi ngày đều kể cho ta nghe những chuyện thú vị của trạng nguyên mới đỗ.

“Hôm nay ngươi có tâm sự à?”

Phù Nguyệt khẽ run tay, làm đổ thuốc trở lại trong bát.

“Sao vậy?”

Phù Nguyệt đặt bát thuốc xuống, dường như đã quyết tâm lớn lắm:

“Ta nói cho ngươi một việc, ngươi đừng trách hoàng huynh.”

Tim ta chợt thót lên:

“Chuyện gì?”

“Quốc trượng… quốc trượng muốn mang theo muội muội ngươi đi trấn thủ biên cương, không bao giờ hồi kinh nữa.”

Gió thổi qua cửa sổ, cuốn theo cái nóng cuối hè. Ta “ừ” một tiếng, tự mình cầm bát thuốc lên uống cạn.

“Khi nào khởi hành?”

Phù Nguyệt nắm lấy tay ta, trên mặt có chút lo lắng:

“Ngươi đừng giận. Thật sự không phải lỗi của hoàng huynh. Hoàng huynh tin tưởng ông ấy, sợ ngươi đau lòng nên mãi không đồng ý.”

“Nhưng quốc trượng đã quyết ý. Ông ấy nói thích khách tiến vào điện, tuy không phải do ông ấy sai khiến, nhưng ông ấy cũng khó thoái thác trách nhiệm.”

“Thích khách lại làm tẩu tẩu bị thương, ông ấy không thể tha thứ cho bản thân mình, muốn đi trấn thủ biên cương, giữ vững giang sơn cho hoàng huynh và tẩu tẩu.”

Lòng ta nặng trĩu, nhưng cũng hiểu rõ tâm ý của phụ thân.

Ông quyền cao chức trọng đã lâu, trên triều đình có nhiều kẻ nhòm ngó, chỉ mong trừ khử ông càng sớm càng tốt.

Chuyện của tiểu tướng sĩ cũng không phải ngẫu nhiên, có người từ lâu đã bày sẵn một ván cờ, chỉ đợi lúc thu lưới để tiêu diệt phủ Trấn Nam Vương cùng binh quyền trong một mẻ.

Phụ thân ta dũng mãnh, chưa bao giờ sợ cái chết. Nhưng ông sợ ta và tỷ tỷ bị thương, lại càng sợ gây họa cho hoàng thượng.

Chỉ cần ông rời đi, không bao giờ hồi kinh, ở lại nơi đất lạnh cằn khổ, những kẻ kia cũng không còn lý do nhằm vào ông nữa. Ta mới có thể an ổn sống ở hậu cung.

“Công chúa, có thể nhờ người thỉnh hoàng thượng qua đây được không?”